Dáng xưa
Sâm thương mừng mắt thơ ngây
Nghiêng thề tóc liễu nửa mày trăng ngoan
Màn đêm buông rủ cành lan
Ôm trăng gọi gió mê man giấc vàng
Cuốn mây thần chú bàng hoàng
Giờ em trở giấc trăng tàn ngậm sương
Thôi quên quên kiếp vô thường
Quên đời chất ngất quên đường xa xăm
Mơ em tròn giấc trăng rằm
Khói vờn hương tỏa sương đằm mái Tây
Ðèn khuya trang sách còn dầy
Ngón măng cuộn tóc cuốn vây mộng đời
Nao nao dòng cuộn bờ vai
Ðêm hè chợt mát cánh tay ngọc ngà
Dậu thưa hờ hững song xa
Ðèn đường héo úa sương òa tâm tư
Cây bao dong đỏ mắt chờ
Ngẩn ngơ khói thuốc thẩn thơ ngõ buồn
Thì thào lá rủ mưa nguồn
Mù khơi chớp biển sóng cồn bãi xa
Lang thang đếm cát Ngân Hà
Ðếm sao vụng dại ngón ngà ăn năn
Sông dài sóng lớp lăn tăn
Ðời hay mình tự cách ngăn nghìn trùng
Mỏi mòn sao vẫn ngại ngùng
Gặp đây tư lự phím chùng sâm thương
Sáng thu chờ chuyến đến trường
Dòng xe cuồn cuộn mờ sương phố dài
Tròn ngây thơ đọng bờ vai
Cây ôm cổ mộ bia đài xanh rêu
* Thi San
Chênh chếch sao mai
Heo may hiu hắt lán lều
Áo em pha ráng mây chiều mênh mông
Hanh vàng vắng lạnh mắt trong
Xôn xao bóng núi dài sông tóc chờ
Quanh đây thu đấy hững hờ
Giăng giăng áo trắng quạnh bờ lau thưa
Cuốn tròn thu ủ cơn mơ
Ngoài song thánh thót trắng mờ Ngân giang
Sáng buồn gương lược ngỡ ngàng
Tóc mây đánh đổi hàng hàng tuyết sương
Bâng khuâng lá đổ bên tường
Giọt buồn lất phất thấm hàng đá rêu
Biển xưa trăng tạnh vạc kêu
Ðường xưa quạnh quẽ nắng xiêu lối về
Ðào nguyên từ khóa rèm the
Rừng xưa đổ lá bốn bề quạnh hiu
Bồng bềnh sương ủ bóng chiều
Vòng tay khoanh gối để dìu mộng mơ
Thần hôn chim giục thẫn thờ
Lênh đênh sóng nhạc ngăn thưa mộng đời
Dệt thơ cũng chỉ những lời
Nhớ thương thì cũng một trời hư không
Thì thôi để đấy giấc nồng
Mờ sao chênh chếch đắm giòng sương mai
Sóng mơ róc rách nguồn đời
Gợn giòng vô thức không lời trần gian.
* Thi San



























































































