Tự truyện
Trăm nỗi buồn vui ba định nói với con
Lần lữa mãi xem ra chừng đã muộn
Tuổi trung niên hai con vẫn còn lựa chọn
Ba quá già để nghĩ chuyện tương lai
Chuyện ngày xưa ba mẹ mới cưới nhau
Mẹ công chức ba quanh năm đánh giặc
Ðồng lương mẹ chắt chiu từng xu từng cắc
Ðồng lương ba tiền lính tính liền
Con chào đời tháng tư bảy mươi lăm
Anh hai con chưa đầy hai tuổi rưỡi
Ba mẹ con bị ném lên vùng kinh tế mới
Ngôi nhà từ đường đảng xẻ thịt phanh thây
Ba vào tù trước ngày Dương Văn Minh đầu hàng
Nên cùng sống trong chin tầng địa ngục
Dân tộc Việt Nam gục đầu ô nhục
Quê hương điêu tàn bởi bầy thú dữ rừng sâu
Mẹ gánh hai con mỗi đứa một đầu
Thất thểu đêm ngày trốn về thành phố
Chiếu đất màn trời đầu đường xó chợ
Mưa nắng che thân ống cống gầm cầu
Ba mẹ con bị bắt nhốt vào tù
Tội duy nhất đảng cướp nhà bịt miệng
Con khát sữa khóc la khản tiếng
Bầu vú khô mẹ vắt kiệt tia máu cuối cùng
Bạn tù thương pha nước lã muối đường
Ðứa con lớn gậm khoai sùng ngộ độc
Mẹ thoi thóp ôm hai con khóc ngất
Cấp cứu rền vang tiếng vọng hư vô
Hai đại tang đỗ ập xuống bất ngờ
Ông ngoại mất tiếp theo ông nội
Mẹ lịm chết tưởng không sống nổi
Chít khăn tang trên hai mái đầu thơ
Dưới gốc cây mẹ lập bàn thờ
Và di ảnh trong trái tim hóa đá
Nhang khói lạnh tanh cảnh đời nghiệt ngã
Biết về đâu giữa sa mạc hoang vu
Mười tám năm một thoáng phù du
Người trong cuộc hàng thiên niên kỷ
Mẹ gánh hai con gánh cả thiên thu
Ðôi thúng nặng tình yêu chung thủy
Ba ra tù tháng mười một tám mươi ba
Chín năm khổ sai ba miền Nam Trung Bắc
Gia đình ta sống tiếp đời khổ nhục
Hành khất trời hành khất đất Phương Nam
Hành khất dung thân ở cuối đường hầm
Tia nắng rọi nhắc ba mặt trời vẫn mọc…
Tháng Tư…
Trần Hòa Bình
Tháng tư con chào đời
Di tản thuyền thay nôi
Con nằm ôm vú mẹ
Biển động mưa đầy trời
Con mười lăm ngày tuổi
Sốt cao sẩy đầy người
Con nằm thoi thóp thở
Thuốc chữa bầu sữa tươi
Ấp yêu vòng tay mẹ
Lớn khôn ngàn trùng vây
Gầm cầu thương xó chợ
Chiếu rách thương vòm cây
Mẹ mơ ngày đoàn tụ
Dưới mái nhà thân yêu
Bên chồng con cha mẹ
Bên bếp hồng cơm rau
Ba mơ ngày yên giặc
Ðặt tên con Hòa Bình
Hòa bình đâu chẳng thấy
Thấy khổ sai nhục hình
Khoảnh khắc bốn mươi năm
Con thành công dân Mỹ
Khốn khó bỏ sau lưng
Miền Viễn Tây hùng vĩ
Các con ngày mỗi lớn
Sống cuộc đời thảnh thơi
Nhớ tháng tư tang tóc
Di tản thuyền thay nôi
Ba mẹ ngày mỗi già
Theo nội ngoại không xa
Con còn một Tổ Quốc
Bên kia giải ngân hà
Nhớ lời ba mẹ dặn
Sống phải biết cội nguồn
Con da vàng máu đỏ
Sửa mẹ nuôi lớn khôn
Nhớ lời ba mẹ dặn
Nhân loại một mái nhà
Gia tài con sẽ nhận
Sống Tâm Ðạo mẹ cha
Tiễn bạn
(Tặng Vũ Uyên Giang)
Ðập vỡ ly tiễn bạn đêm nay
Rượu hòa máu hận thấm khăn tay
Bạn lên miền ngược nuôi mộng lớn
Ta cất lều tranh dưới tán cây
Bạn cười gằn thế sự đảo điên
Anh hùng mạt vận cố ngoi lên
Ðập ly – ly vỡ đau lòng nước
Bỏ mặc trần gian một chiếc bàn
Bạn gửi ta bao cát biệt giam
Áo tù may ấm lạnh mười năm
Vợ con biết có còn lưu lạc
Cát bụi chung thân chọn chỗ nằm
Tặng bạn ba lô thời tử thủ
Băng rừng lội suối vượt trường sơn
Dường về ngắn nhất con đường cũ
Sông núi vùng lên lẽ sống còn
Ta bạn lính – tù chung số phận
Thịnh suy thành bại vẫn còn nhau
Nay xa mai gặp đâu là bến
Buồn nhớ sân ga trễ chuyến tàu
Mình ta ôm góc núi bơ vơ
Loay hoay vạch lá lối sương mờ
Ðường về trăm nẻo mà ngăn cách
Có cách ngăn nào không ngẩn ngơ
Phát rẫy trồng rau nhổ sạch cỏ
Tóc râu tua tủa tựa người rừng
Chân tay mọc rễ vùng đất khổ
Khỉ vượn ôm con hú gọi đàn
Ta khắc lời thề trên thớ gỗ
Tháng tư ngày ấy bảy mươi lăm
Tháng tư hủy diệt đời trai trẻ
Huyệt mộ phơi sương trắng lăn trầm
Ngồi soi bóng suối đợi trăng lên
Sợ lâu ngày quên mất họ tên
Vọc nước mơ Vũ Môn cá vượt
Lều tranh đom đóm kết hoa đèn
Ta đốn rừng cây xây thành lũy
Dựng biên cương núi thẳm vực sâu
Mai kia thiên – địa – nhân tri kỷ
Ta bạn về đây ở tuyến đầu
























































