Xe Lên Xe Xuống (Kỳ 58)

Kỳ 58

Nguyễn Bình Phương

Trang buột miệng, mặt nhăn lại. Hắn nới cổ áo. Qua kính chiếu hậu mình thấy hắn nhếch môi khinh khỉnh. Xe rồ nhanh hơn. Một con lợn xồng xộc đuổi theo xe, nó đen đủi, gọn gàng, bước chạy thoăn thoắt. Hắn gõ gõ ngón tay vào kính xe, bảo:

– Loại này mà ăn thì phải biết, chả kém gì lợn rừng.

Lái xe dí thêm:

– Lợn rừng chính hiệu chứ còn gì nữa.

Nếu như thế thì những đàn gà lục cục ven đường kia cũng là gà rừng. Mình vui vẻ nói ra điều ấy, lái xe đồng tình ngay, bảo gà rừng cũng chỉ vậy thôi có khác gì nhau đâu.

– Tóm lại thì ở trên này không phân biệt được đâu là của nhà, đâu là của rừng – Hắn mon men pha trò, ngoái cổ nhìn Trang, nhấp nhẳng – Cho nên cũng không phân biệt người nhà hay người rừng.

Cả bọn cùng cười. Lái xe nói:

– Em Trang cẩn thận đấy, bị nhầm với gái bản là không về được dưới xuôi đâu.

Trang hùa theo:

– Em cũng đang mong như thế, có khi lại hay.

Hắn rống lên:

– Lại có thằng khóc hết nước mắt.

Ðúng lúc đó điện thoại của Trang đổ chuông. Nghe cách nói chuyện, mình biết người gọi là ông Chiến. Mặt Trang bình thản, giọng vẫn đều đều vâng dạ nhưng nhìn tay cầm điện thoại mình đoán có gì đó không tốt. Khi Trang cất máy, mình vờ ngó ra ngoài, coi như không hề quan tâm tới cuộc nói chuyện ấy. Hắn lại ngả đầu ra sau, mắt nhắm lại. Cú điện đã cắt đứt hẳn cuộc nói chuyện vui vẻ tếu táo. Bánh xe rèn rẹt lăn. Phía trước, ở lưng chừng dãy núi xanh lam chắn ngang như bức tường thành, con đường hiện ra, nhỏ như nét vạch bằng đầu đinh hằn sâu vào thân núi. Phải lên đến sáu tầng, trông rợn gáy. Mình bảo Trang:

– Bọn mình sẽ đi đường ấy.

Trang ngó theo tay mình với vẻ hờ hơ, dù cao hơn nữa, sáu chục tầng thì cũng đâu có gì đáng bận tâm. Dãy núi chắn ngang đã ngay sát mũi xe và ở chỗ có cây gạo to đến ba người ôm chưa chắc đã hết vòng, chân dốc bất ngờ chìa ra.

– Bắt đầu rồi.

Hắn nói, sửa lại tư thế ngồi cho vững. Bên trái, phía mình ngồi, không thể nhìn thấy gì vì vách núi bịt kín, còn bên phải, chỗ Trang lại trống hoác đến phát ớn. Mình hỏi Trang có cần đổi chỗ cho đỡ sợ không thì Trang không đáp, chỉ lẳng lặng lách sang tráo vị trí. Có đoạn vào cua, đuôi xe thò hẳn ra ngoài mép vực, những lúc ấy mình gần như nín thở. Xe bò lên đều đều, bền bỉ. Sức mạnh vô cảm của máy móc phát huy ở những chỗ này. Tai mình bắt đầu ù đi vì áp suất thay đổi.

Tiếng xe từ lúc nào không rõ ràng nữa mà lùng bùng, mờ nhạt như bị chặn bởi một tấm kính dày. Mặt lái xe không căng thẳng nhưng rất tập trung. Chỉ có hắn và Trang là bình thản đến mức đáng khâm phục. Ðã qua được một khoanh, có thể nhìn xói thẳng xuống giữa đỉnh cây gạo. Nới rộng tầm nhìn hơn chút nữa thì phát hiện ra cái thung lũng mình vừa đi qua khá rộng, có hình dáng giống với hình dáng của bản đồ thành phố Hà Nội. Méo mó, nham nhở như chiếc lá bị sâu gặm từ ngoài vào. Thung lũng thường là nơi giao cắt các nền văn hóa, hắn bảo thế, theo hắn, nơi này là điểm gặp giữa văn hóa Sơn Vi với văn hóa Bắc Sơn và một phần của văn hóa Hòa Bình. Không hiểu do giọng hắn hay do sự xa xôi của các nền văn hóa mà mình nghe thấy ù rè ghê gớm.

Trang mở điện thoại, thấy không có sóng thì nhét luôn nó vào cái hõm dùng để gạt tàn thuốc lá ngay trong cánh cửa xe. Mình hỏi lái xe độ cao trên này bao nhiêu. Mình nói rất to mà nghe tiếng vẫn nhỏ cho nên nghĩ có thể lái xe không nghe thấy. Nhưng anh ta đáp ngay:

– Hơn hai nghìn.

Có lẽ còn lâu mới lên được tới đỉnh.

Bây giờ thì xe đang ro ro trôi xuống theo quán tính.

Bọn họ đã gà gật, cái chủ đề về quặng bán sang bên kia bị bỏ lại đến cả chục cây số. Trang cũng ngủ, cái đầu nhỏ bé gật gù, lúc sang trái khi sang phải. Mình không buồn ngủ, cũng có thể mệt quá mà thành ra không ngủ được.

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT