Cáo tật thị chúng – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói em đi nửa tháng,
đã tròn một tháng…chưa về!
Em là con cò ăn khuya
sao không kêu về một tiếng?

Em ơi,đồng dâu hóa biển!
Em ơi, biển hóa đồng dâu!
Anh biết em đi đến đâu,
anh biết…em là ly khách!

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về bàn tay không!
Thì đừng bao giờ nói trở lại
Ba năm Mẹ già cũng đừng mong…(*)

Anh biết em không ra đồng
mà em đang trong đại hải
Nhiều người đã nói rất “phải”:

Một là con nuôi cá
Hai là Má nuôi con
Nếu mà con đi an toàn
Trời thương…thì con nuôi Má!

Sau Ba Mươi Tháng Bốn Bảy Nhăm,
vậy đó…

Con người giống như con chó
Đêm đêm ngó nguyệt sủa khan!
Cũng vì tên nước Việt Nam…
mà người ta đi tới Mã Lai
Tân Gia Ba, Nam Dương,
Tân Tây Lan, Nam Cực…
Em đến chỗ nào xa nhất…
thì đường đi cũng về Nam!

Tháng Bảy năm Bảy Mươi Tư…
có cuộc di cư rầm rộ
Bà con Hà Nội đi đâu?
Có phải đi qua con cầu
có tên là Cầu Bến Hải?
Vĩ tuyến mười bảy em ơi…

Em đi đã một tháng rồi
Có thể một đời mất biệt
Lá cờ vàng ba cái vệt
Đứt lìa đoạn giữa…Quẻ Ly!

Người ta có câu “Ra Đi
Là Chết Trong Lòng Một Ít”
Partir c’est Mourir un Peu!

Một tháng…Mạ Ba ngẩn ngơ
Vọng âm tiếng hò khoan lụi…
Tại Vì Sao mà nên nỗi!
Cờ Sao cầm nặng biết bao!
Em thử nâng cờ Mỹ đi,
sẽ thấy!

Anh đọc bốn câu hồi nãy
Bây giờ, đọc tiếp, bốn câu:
Mây Thu đầu núi giá lên trăng
Cơn lạnh chiều nao đổ bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc
Tiếng đời xô động tiếng hờn câm…(*)

Anh thốt ra Thơ ra Văn
Em à, lau anh nước mắt
Cái gì Còn rồi cũng Mất!
Cái Mất, đi tìm, ở đâu?

Ai bày ra cảnh biển dâu…
Nước Non ngàn dặm một màu cờ bay…
Kể từ Tháng Bốn tới nay
Người đi trong cái Vũng Lầy Nhân Gian!

Bốn Lầy,
Trời hỡi ai than?
Phải chăng Bùi Giáng…mơ màng Kim Cương?

(*) Thơ Thâm Tâm.

Mời độc giả xem phóng sự cộng đồng “Nữ nghệ sĩ cắt giấy 3D Lý Thoại Thanh”

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Để đưa tiễn Trần Văn Nam

Ðể đưa tiễn người bạn văn non nửa thế kỷ, tôi không biết làm gì hơn là nhắc nhở đến anh Trần Văn Nam qua những dòng ngắn ngủi này. Và chân thành phân ưu cùng chị Nam và tang quyến.

Nguyễn Viện, sĩ khí nhà văn miền Nam hôm nay

Rất nhiều lần, Nguyễn Viện đã cho thế giới biết quan điểm bất biến của ông về quyền được viết tự do (lẽ sống thiết thực nhất của đời ông).

Người chiến sĩ Cộng Hòa trong bài tân cổ giao duyên ‘Ngày Ấy Quen Nhau’

Những năm 1959-1960, các nhạc sĩ đã cho ra đời những bản nhạc nói lên được cái oai hùng, cái ý chí dũng cảm của người chiến sĩ Cộng Hòa.

Mưa giăng tuyết đổ

Mưa từ trời rơi xuống, tuyết cũng rơi xuống từ trời. Mưa thường đi với gió, làm gió lạnh thấu xương; tuyết sánh đôi với nắng, làm tuyết ấm lên một mức.

Khai bút đầu năm 2018 dương lịch – thơ Trần Văn Lương

Năm Mới đến rồi ư?/ Thân già lại ngắc ngư./ Tóc tai xơ xác rụng,/ Gân cốt rã rời hư.

Lời khuyên đầu năm – thơ Ngô Đình Chương

Sức khỏe kém thế ư!/ Sáng cháo yến, bào ngư/ Chiều đông trùng hạ thảo/ Rượu, thuốc, bỏ thói hư

Bài thơ trước gió đông – thơ Huy Trâm (1936- 2017)

Tôi viết bài thơ trước gió đông/ Gởi về đâu? anh đoán ra không?/ Về cô má đỏ - khăn quàng tím?/ Không phải đâu anh, những chuyện lòng.

Bạn rượu – thơ Yên Nhiên

Hai-Không-Mười-Tám ư?/ Hai tửu đồ ngất ngư/ Đêm qua mải thù tạc/ Mặc hoa mắt can hư

Mình chọn thú chơi – thơ Giao Yên

Mỗi người có mỗi thú vui chơi/ Thận trọng sao cho khỏi hại đời/ Mình chọn vần thơ thư giãn vậy!/ Tiện dùng những lúc chén đầy vơi

Ngồi đây mà nhớ – thơ Giao Yên

Nơi đây người tứ phương trời/ Hello! Chào mặc khúc nôi bộn bề/ Ngồi đây mà nhớ Mai Khuê/ Góp khe nước ngọc chẳng nề suối tuôn