Đứng Thẳng Làm Người (Kỳ 155)

Tạ Phong Tần

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Ngày 8 Tháng Ba, trại giam cho tù nữ nghỉ lao động một ngày, mời một lão ở Trung Tâm Văn Hóa huyện Xuân Lộc đến nói chuyện về quyền của phụ nữ và vài “ca sởi” ở trung tâm đó đến hát cho nữ tù nghe. Tôi nghe tụi nó nói lão này nói chuyện nghe hay lắm, năm nào cũng được mời đến nói chuyện nên cũng mò ra sân chung coi lão nói “hay” đến cỡ nào.

Tôi không còn nhớ lão này tên gì, cũng già rồi, nói giọng Bắc xoe xóe. Tưởng gì, lão “ca” mấy bài cũ rích về quyền phụ nữ theo “đường lối, định hướng” cả chục năm về trước, hết sức lạc hậu thời cuộc, có lẽ lão này lười đọc báo. Bọn ở tù lâu năm ở đây có biết gì về tình hình bên ngoài đâu, nghe lão nói cứ vỗ tay rầm rầm, còn tôi nghe lão nói thì muốn ói.

Một đứa ngồi cạnh tôi hỏi:

-Ổng nói hay quá mà còn tình cảm nữa, sao không thấy chị vỗ tay?

-Hay con mẹ gì. -Tôi nói. -Lạc hậu muốn chết, toàn chuyện cũ xì thời Hùng Vương còn cởi truồng. Tao nói còn hay hơn.

Con kia nghe tôi trả lời nín thinh luôn.

Đến màn “ca sởi” miệt vườn lên hát vài bài. Xong đến các nữ tù lên hát. Có chị Châu cồ, nguyên ca sĩ quán bar ở Sài Gòn, dính vô ma túy rồi vô đây, chị Châu lên hát quá chuyên nghiệp làm mấy “ca sởi” kia quê độ quá cuốn gói dông sớm.

Tôi bỏ đi vô phòng đọc báo. Một lúc sau, mấy đứa trong phòng tôi về, nói:

-Hồi nãy chị không ra coi, bà Ba già tặng hoa cho bộ Quang. Mọi người nhảy vui quá trời.

-Ngày 8 Tháng Ba đáng lẽ phải tặng hoa cho phụ nữ, phụ nam không tặng cho phụ nữ thì thôi, còn nhận hoa phụ nữ tặng nữa. Nếu là tao thì tao nhục lắm đó. -Tôi nói.

Qua hôm sau, báo Nhân Dân ra ngày 9 Tháng Ba năm 2013 đăng tin người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam chửi bà Hillary Clinton và ông John Kerry -ngoại trưởng Mỹ vì họ dám “can thiệp nội bộ Việt Nam” bằng cách trao danh hiệu “Phụ nữ can đảm thế giới” cho tù nhân Tạ Phong Tần. Đồng thời, lập lại cái câu cũ xì tôi nghe mòn lỗ tai mấy chục năm nay là “Ở Việt Nam không có tù chính trị, mà chỉ có người vi phạm pháp luật và bị xét xử theo pháp luật Việt Nam.” Tôi đọc xong tin đó cảm thấy vui quá, ngay lập tức đem tờ báo ra đưa cho chị Dung coi và dặn Dung phải giấu kỹ đi.

Sau đó, tôi gặp chị Khanh, nói cho chị Khanh biết tin đó nhằm mục đích để cho Khanh báo lại cho bọn công an, coi như mình cười vô mặt chúng nó và cái nhà nước Cộng Sản của chúng. Đúng như tôi dự đoán, khoảng mười lăm phút sau chị Khanh chạy xuống phòng giam kiếm tôi đòi tờ báo lại.

Tôi hỏi:

-Sao bữa nay đòi sớm vậy? Chưa đọc xong mà? Lý do gì? Bộ trại này chỉ có duy nhất một tờ báo đó hay sao?

-Cán bộ kêu lấy lại thì em đi lấy lại, chớ em đâu có biết tại sao? -Chị Khanh nói.

-Em cho một đứa ở trên lầu nó mượn đọc rồi. Để chiều em đi lấy lại cho. -Tôi nói.

Chị Khanh bỏ đi. Tôi đi lên căn-tin mua đồ, rồi ở đó loanh quanh nói chuyện này chuyện nọ khoảng ba chục phút mới trở về phòng giam của tôi. Về đến phòng, tôi nghe chị Tròn nói:

-Hồi nãy có cán bộ trực trại đến chỗ em lục lọi tìm kiếm, chị hỏi kiếm cái gì thì nói kiếm tờ báo.

-Rồi kiếm có không? -Tôi hỏi.

-Không có. Kiếm không thấy thì đi rồi. -Chị Tròn nói.

Tôi rỉ tai cho chị Tròn nghe tin tôi được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vinh danh là một trong mười người “Phụ nữ can đảm thế giới.” Hai chị em vui mừng cười ha hả.

Hôm sau, tôi ra chỗ của Dung lấy tờ báo, Dung cũng đã kịp thời rỉ tai với những người “cảm tình viên” của mình biết tin này và cho họ mượn đọc nên ai gặp tôi cũng vui vẻ chúc mừng. Tôi đem tờ báo về phòng cắt lấy cái đoạn báo đó giấu đi. Khi nào có tù nhân nam qua khu bên này lao động làm việc nặng như xây dựng, kéo rác thì tôi lân la nói chuyện, thấy người nào có hiểu biết, quan tâm đến xã hội thì lúc vắng vẻ tôi đưa đoạn báo ấy ra cho họ coi. Tất nhiên số người như thế này không nhiều, nhưng đáng mừng là đọc xong họ cũng vui vẻ nói chúc mừng và còn cám ơn tôi nữa. Hỏi cám ơn chuyện gì, họ nói cám ơn tôi đã binh vực người nghèo.

Theo quy định, tù nhân được cấp mỗi tháng một người ba trăm gram xà bông giặt, nữ được phát băng vệ sinh quy ra tiền bằng giá hai ký rưỡi gạo thường, nhưng ở trại Xuân Lộc này nó không phát băng vệ sinh mà phát luôn tiêu chuẩn băng vệ sinh bằng xà bông giặt, như vậy, mỗi người được chia gần tám trăm gram xà bông bột. Xà bông nguyên bao mỗi bao năm chục ký loại “không có họ tên, địa chỉ” gì hết, giặt quần áo có bọt nhưng không sạch, tù nhân phải mua thêm xà bông Omo ở căn-tin trộn vô xài cho đỡ tốn mà giặt sạch quần áo.Còn băng vệ sinh nữ tù phải mua ở căn-tin, người nào có gia đình thăm nuôi kêu gia đình gởi vô hàng tháng. Nếu nhà nghèo mắc thêm “cái eo” băng vệ sinh này nữa vậy.

(Còn tiếp)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Vĩnh Quyền, nhà văn vượt trên chính mình

Có người hỏi tôi, đâu là lý do đưa tôi tới cụm từ (thậm xưng): Vĩnh Quyền một “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa?”

Tháng Hai-Ba và Thiếu Tá Phạm Văn Hồng

Là kẻ rất muộn màng, tôi thấy hiện lên hình ảnh của anh Phạm Văn Hồng qua nhiều phóng sự đã được rất nhiều người xem... Và hôm nay thì bao nhiêu hình ảnh cũ liên quan tới anh lại hiện về...

Cả mùa xuân hương – thơ Mặc Phương Tử

Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi./ Non xanh mây nổi hình vân cẩu/ Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời

Nắng Mùa Xuân – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm qua nắng/ và hôm nay cũng nắng!/ Nắng mùa Xuân/ Mồng Bốn Mồng Năm!

Tản mạn về ngày Tết Nguyên Đán

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa Xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa Xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán.

Lời của mùa Xuân – thơ Nguyễn Minh Phúc

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ/ tưởng mùa xuân ngập ngừng sang/ cành mai thẹn thùng đón gió/ mây trôi đầy giấc mơ màng

Trần Tuấn Kiệt và bộ Thi Ca Việt Nam Hiện Đại

Năm 1973, nhà văn Nguyễn Đông Ngạc thực hiện một cuốn sách “lịch sử” “Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam, 1954-1973,” sách vừa xuất bản thì Miền Nam cũng rơi vào chương kết thúc.

Về quê ăn Tết với cái bụng đói

Nhớ cái thời “ăn độn” thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình...

Hoài niệm Tết xưa trên miền quê Lục Tỉnh

Không gì thú vị trong dịp Tết bằng những ngày trước Tết, nhất là ở miền quê xưa, nơi lưu giữ đậm nét phong vị của văn hóa cổ truyền.

Tuyển tập thơ Tô Thùy Yên

Nhà thơ Tô Thùy Yên vừa cho phát hành tập thơ mới nhất của ông: Tô Thùy Yên - Tuyển Tập Thơ vào cuối năm 2018. Đây là một tập thơ bìa cứng, trang nhã và đơn giản.