Hồ ly tinh trong tuồng ‘Gươm Lục Yểm’ (kỳ 2)

Ngành Mai/Người Việt

Nhạc sĩ Hai Biểu đờn tranh. (Hình: Ngành Mai sưu tập)

WESTMINSTER, California (NV) – Năm 1943, hãng dĩa hát Asia thu thanh tuồng “Gươm Lục Yểm,” đồng thời cuốn bài ca cũng được phát hành thời điểm ấy. Không thấy ghi ai là người biên soạn, mà chỉ ghi người ca thu thanh là các danh ca tài tử thời bấy giờ.

Các tài tử Tám Thưa (vai Trụ Vương), Tư Bé (vai Ðắc Kỷ) Năm Phồi, (vai Dương Tiễn), và nhạc sĩ Hai Biểu đờn tranh.

Tuy nhiên, cuốn bài ca chỉ phát hành một lần, và hiện nay tôi còn giữ một cuốn (có thể trong nhân gian không còn cuốn thứ hai). Do đó tôi xin đăng nguyên bản để dân tài tử có thêm bài ca, cũng như sau này người viết sử cổ nhạc cải lương có thêm sử liệu.

Dưới đây là kỳ 2 của tuồng “Gươm Lục Yểm.”

Đắc Kỷ ca.

2- Bệ hạ ôi, thần thiếp những mong cùng Quân Vương sẽ trọn lời nguyền ước đến trăm năm, nào có dè đâu từ ngàn xưa những bực hồng nhan với trang anh hùng danh tướng, dễ đã mấy ai cho người thế gian cùng nhau trông thấy đến lúc bạc đầu.

3- Nỗi niềm ân ái chốn thâm cung, sắp vì khói lửa binh đao mà tiêu tan không phân vàng thau cùng ngọc đá, thà thôi liều đem má phấn vì nghĩa Quân Vương mà thiếp ra vùng vẫy nơi chốn sa trường.

Trụ Vương nói: Ôi quý hóa biết bao, có vậy ngày giờ này, trẫm mấy thấy rõ tấm lòng đáng thương, đáng mến của ái khanh.

Đắc Kỷ ca:

4- Ví dầu một trận ra oai mà ngọn gươm báo của thần thiếp đây không thể giết loài nghịch thần là Khương Thượng và Võ Vương để sớm ca câu khải hoàn đắc thắng, thì ngày ra đi là ngày vĩnh biệt với cửu trùng, muôn năm ôi từ đây xin chớ đợi chờ.

Trụ Vương nói: Đừng, đừng phân như vậy không nên đâu ái khanh ôi.

5- Ái khanh ôi, còn chi thê thảm cho bằng những lời vĩnh biệt của khanh vừa phân, nó làm cho lòng của quả nhơn vì xã tắc giang san, mà lại càng vì khanh đau đớn chua xót, liếc mắt nhìn nhau giọt châu tầm tã doanh tròng.

Đắc Kỷ nói: Còn gì hơn tử biệt sanh ly nhưng đối với hoàn cảnh này khóc than là điều vô ích đó bệ hạ.

Trụ Vương ca:

6- Trẫm cũng biết như vậy khanh à, nhưng gặp hồi đảo điên giang san, khanh đành đem vóc ngọc mình vàng lìa xa gác tía lầu son, ra tận chốn rừng tên mưa đạn liều thân tử chiến, tình yêu lúc sắp biệt ly lại càng thêm chan chứa đậm đà. Tô nương ôi chia nhau một tấm chung tình này, đời đời kiếp kiếp biết ai dùng vẽ đậm nét đang thân.

Đắc Kỷ nói: Than ôi! Trận tiền đại bại, lộ thượng kiếp đào sanh mau mượn phép đằng vân ngỏ tìm nơi lánh nạn. Bây giờ ta mới về đâu, trở lại cùng Trụ Vương chăng? Không thể được, ngày giờ này còn về đó làm chi. Còn trở lại miễu kim duyên sào huyệt xưa kia đã bị Phi Hỗ và Tỷ Cang đốt cháy. Ờ, ờ có một đường về tới miễu Nữ Oa, vì chính người xưa kia sai ta xuống phá hại Trụ Vương cho mạt, nay xong việc rồi, nếu không về đó thì còn biết về đâu.

Dương Tiễn nói: Bớ Đắc Kỷ, ta vâng lịnh Khương Nguyên Soái theo bắt ngươi đây, dầu mi có xuống đất lên trời cũng không tránh khỏi, nếu khôn hãy dừng chơn chịu trói, đừng chạy nữa thất công bớ Cửu Vỹ hồ ly.

Đắc Kỷ nói: Kìa kìa, Dương Tiễn như mây bay gió cuốn quyết đuổi theo ta, nếu diên trì ắc là lâm hại.

Ca Kim Tiền Bản

Giờ đây thoát thân mau mượn phép đằng vân ta về tới miễu môn,
Cùng Nữ Oa nương nương giáp mặt,
Xin người chở che mới tránh khỏi tai nguy.
Thế bởi trước kia ta vâng lời của nương nương,
Sai xuống Thương Trào mà báo oán Trụ Vương,
Ngày nay đã xong công việc,
Ta mau trở về tới nơi mà báo tin.

Dương Tiễn ca:
Bớ Đắc Kỷ, mi chớ có nên chạy nữa mà thất công,
Vì có ta vâng lịnh truyền của nương nương,
Cùng với nhau đuổi theo cho tới cùng,
Dầu rằng mi nay có cao bay xa chạy thế nào,
Cũng không hề tránh khỏi bọn chúng ta,
Vì chưng số người nay đã đến ngày tận cùng,
Thì thôi khá mau nạp mạng,
Mựa đừng bôn ba đào nạn thất công.

Đắc Kỷ nói: Cha chả, Châu tướng đà theo dõi, ta vô lộ đào sanh, chi nữa mau mượn phép tàng hình ngỏ tìm đường lánh nạn.

Nữ Oa nói: Hay cho Cửu Vĩ Hồ ly tinh dữ a, mau phải cúi đầu nạp mạng, chớ toan tìm chốn thoát thân.

Đắc Kỷ nói: Ủa sao lạ vậy nương nương, xưa kia vì có lịnh của nương nương sai tôi xuống Thương Trào mà báo oán, ngày nay công việc đã thành, nương nương không ban thưởng thì thôi, cớ sao lại nuốt lời mà gia hại là nghĩa lý làm sao.

Nữ Oa nói: Á thôi mi đi, đồ nghiệt súc chớ có nên nhiều tiếng, ta sai người xuống báo hại Trụ Vương mà thôi, chớ ta nào có sai mi xuống giết kẻ trung thần, hại người lương thiện, tàn sát sanh linh, lầm than trăm họ bằng một cách gớm ghê ác độc như vậy đâu. Này Đồng Tử (mô Phật) hạ lịnh truyền Đồng Tử kiếp bắt Hồ Ly Tinh, hầu giao lại Châu dinh cho Tử Nha trị tôi đa nghé (mô Phật). (Còn tiếp kỳ 3) (Ngành Mai)


Ghi danh thi cổ nhạc và sinh hoạt đờn ca tài tử

Kể từ nay đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Địa điểm sinh hoạt đờn ca tài tử cũng là nơi thí sinh ghi danh thi cổ nhạc. Ban tổ chức hân hạnh chào đón thí sinh đến ghi danh, và ca tài tử để tập luyện bài ca dự thi, đồng thời cũng mời tất cả giai nhân tài tử, những người mộ điệu và khán giả.

Ban tổ chức cũng mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử. Riêng những người mộ điệu, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả.

Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851 hoặc ca sĩ Triệu Mỹ Ngân (714) 728-1878.


 


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Chú Năm Sanh

Chú Năm Sanh quê quán Vũng Liêm thuộc tỉnh Vĩnh Long. Thuở thanh niên, chú ưa thích thể thao. Chú chơi đá banh giỏi lắm.

‘Truyện Tình,’ tuyển tập lung linh vầng trăng tình bạn

Nhà xuất bản Người Việt Books hợp tác với công ty Amazon, mới ấn hành tuyển tập thơ, văn, họa có tên “Truyện Tình.”

Bia đá trên đảo Hoàng Sa

Về danh xưng thời Nguyễn Huệ gọi là Đảo Cát Vàng, Trung Hoa gọi là Tây Sa, Âu Tây gọi Paracel hay Parcels, Nhật gọi Hirata Gunto.

Thời phẳng*

Con người đúng nghĩa, có đầy đủ nhân phẩm làm người chứ không phải là những người đang sống trên những cánh đồng nứt nẻ

Tưởng niệm đen một thời*

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách

Thời gian đang đi qua – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói... Bây giờ em tuổi lớn/ Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau/ Em cầm cái lược, em buông xuống/ Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!

Dỗ dành mùa hè – thơ Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi xôn xao chào đón mùa hè,/ Chiếc áo lụa mềm, chiếc mũ che,/ Đừng vội gay gắt tôi giận đấy,/ Nắng hãy dịu êm nắng vào mùa.

Thôi thì hãy chia vui – thơ Nguyễn Hữu Phú

có những lần mình ngồi trong nhà/ nhìn qua cửa sổ đếm những hạt mưa/ đếm thời gian trôi qua kẽ tay. sợi tóc/ đếm những con đường

Lỡ hẹn với San Francisco – thơ Huy Uyên

Không còn ai chờ ở đó/ Nằm đây chờ người canh giữ linh hồn/ Sài Gòn vây quanh ma mị/ Những thây người và nụ hôn.

Lửa bếp – thơ HTH

Từ ngày vắng em... lửa bếp tắt/ Không còn mùi xào nấu những miếng ăn/ Căn nhà vắng buồn hiu, quạnh quẽ/ Anh thèm nghe những tiếng em nhằn