Mưa giăng tuyết đổ

Viên Linh/Người Việt

Mùa Đông tuyết rơi. (Hình: Minh Tâm/Người Việt)

Trung Hoa là một nước lớn, thơ Đường thuộc thế kỷ thứ sáu đã có bài nhắc đến tuyết, hẳn là lần đầu đọc đến người dân các xứ khác nhiều hay ít cũng muốn biết tuyết ra sao, băng ra sao, giá ra sao một khi so với cái lạnh của đất trời, từ Tây sang Đông, từ Nam ra Bắc.

Non một nửa thế kỷ trước có một đám dân miền ôn đới, và nhiệt đới, lần đầu được hưởng cái cảm giác phơi phới đi những bước chậm rãi khoan thai dưới hàng ngàn hàng vạn mảnh tuyết mềm mại, đôi khi thấy ấm, tan ngay trên môi trên miệng mình.

Gió

Gió từ phương bắc thổi
Mù mịt quãng đường đêm
Tôi một mình rong ruổi
Trong quãng đời không tên.

Gió từ phương tây thổi
Giật sập nắng hoàng hôn
Lời ca em trôi nổi
Do re mi fa sol.

Yêu em yêu đắm đuối
Ngần ngật lúc bình minh
Xanh đen cùng buổi tối
Hồng nhung t
ơ êm đềm.

Gió từ phương nam thổi
Rào rạt nóng bình nguyên
Trùm ngợp anh nồng sữa
Môi bầm vết th
ương em.

Yêu nhau đời có muộn
Vàng r
ơi mùa thu quên
Lá cành anh chộn rộn
Che tình em xanh um.

Gió từ phương đông thổi
Rả rích lời ru sương
Ru rằng thôi chớ hỏi
Những ý đời không tên.
(2-83)

May mắn bài thơ phía dưới có ghi tháng năm sáng tác, Tháng Hai, 1983, lúc ấy tôi đã quen với tuyết được khoảng sáu, bảy mùa Đông rồi. Mưa từ trời rơi xuống, tuyết cũng rơi xuống từ trời. Mưa thường đi với gió, làm gió lạnh thấu xương; tuyết sánh đôi với nắng, làm tuyết ấm lên một mức.

Cái đi với tuyết làm tuyết thêm đẹp, cái đi với gió, làm gió thêm căm. Tuyết rơi nhiều ở Âu Châu tạo mùa Xuân rực rỡ; giá băng cắt thịt phương Đông khiến mùa Đông đói khổ. Sao cũng một thứ một thì một đời một kiếp mà gian truân địa ngục, khác biệt thiên đường. Nhưng cũng con người mà trắng đen vàng đỏ, sáng tối nông sau?

Cổng gió

Em có năm ngón tay
Loài mộc lan mùa hạ
Năm ngón ấy như giây
Buộc anh ngoài cổng gió.

Em sợ khi thu tới
Anh một sớm vèo bay
Làm sao em kiếm nổi
Chiếc lá vàng xa cây.

Em ơi em đâu biết
Sau bao năm ở đời
Ưu tư và hối tiếc
Chỉ còn làm anh rơi.

Năm ngón tay em mở
Những dây trói thời gian
Chính em là cổng gió
Bay vào cõi hợp tan.

Thiên nhiên là kho tàng chủ đề của thơ họa, núi ngàn, sông biển, bãi cát ven đầm, lòng giếng khe mương, chỗ nào có cỏ cây, chỗ đó có màu sắc, nóng lạnh, đá khô gỗ vằn có cái đẹp riêng, bùn lầy sóng cả có sự sống khác. Thời tiết vô hình còn làm thơ vẽ tranh được thì không còn cái gì không là đề tài của nghệ thuật. (Viên Linh)

Mời độc giả xem chương trình du lịch “Thành phố cổ Jerusalem”(Phần 1)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Cám ơn báo Người Việt 40 lần

Báo Người Việt có cuộc thi nhân dịp kỷ niệm 40 năm. Thi thì mình không dám so tài, nhưng mình phải viết gì đó để cám ơn báo Người Việt...

Phạm Cao Hoàng, tiếng thơ tách thoát khỏi mọi trào lưu thời thượng

Tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề... đã tạo được sự chú ý đặc biệt.

Người Việt với người Việt tha hương

Người Việt tha hương, luôn có tâm trạng: “Tha hương ngộ cố tri” mong mỏi được gặp những người đồng hương Việt...

Nghệ sĩ Năm Nghĩa với bài vọng cổ 20 câu

Những năm cuối thập niên 1940 giới mộ điệu vẫn còn nghe đờn ca tài tử có người ca bài vọng cổ dài 20 câu “Tình Yêu Trong Mộng Tưởng.”

‘20 Năm Binh Nghiệp,’ hồi ký của Tôn Thất Đính

Tác phẩm của cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính mà tôi có trong tay có khuôn khổ vừa nhìn qua biết ngay là thuộc loại ấn phẩm in bằng máy nhỏ...

Ta, tên tù biệt xứ

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ/ Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn/ Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục/ Bạn chết là - đã chọn lấy vinh quang.

Tìm về kỷ niệm

Grand Haven, nơi YP đang sống, hầu như không có người Việt. Vì thế anh rất thèm tiếng nói người Việt Nam, mỗi khi bắt gặp người nào hao hao giống người Việt anh tưởng như một vùng trời Việt Nam đang trước mặt.

Tờ báo Việt

Là người Việt Nam ở phương  xa trong một lần về thăm Little Saigon được nhìn thấy tờ báo Việt ngữ khổ lớn với những hàng chữ Việt thân thương đã cho chúng tôi một niềm vui khó tả.

Người Việt Online Năm Bờ One

Thời gian đầu chưa có việc làm ngày nào tôi cũng vào thăm Người Việt Online, thành ra như tri bỉ tri kỷ vậy.

Bạn bè của tôi

Tất cả bạn bè của tôi, những người có liên hệ xa gần với nhật báo Người Việt giờ đã thanh thản ở một nơi chốn nào đó thật bình yên.