Mưa giăng tuyết đổ

Viên Linh/Người Việt

Mùa Đông tuyết rơi. (Hình: Minh Tâm/Người Việt)

Trung Hoa là một nước lớn, thơ Đường thuộc thế kỷ thứ sáu đã có bài nhắc đến tuyết, hẳn là lần đầu đọc đến người dân các xứ khác nhiều hay ít cũng muốn biết tuyết ra sao, băng ra sao, giá ra sao một khi so với cái lạnh của đất trời, từ Tây sang Đông, từ Nam ra Bắc.

Non một nửa thế kỷ trước có một đám dân miền ôn đới, và nhiệt đới, lần đầu được hưởng cái cảm giác phơi phới đi những bước chậm rãi khoan thai dưới hàng ngàn hàng vạn mảnh tuyết mềm mại, đôi khi thấy ấm, tan ngay trên môi trên miệng mình.

Gió

Gió từ phương bắc thổi
Mù mịt quãng đường đêm
Tôi một mình rong ruổi
Trong quãng đời không tên.

Gió từ phương tây thổi
Giật sập nắng hoàng hôn
Lời ca em trôi nổi
Do re mi fa sol.

Yêu em yêu đắm đuối
Ngần ngật lúc bình minh
Xanh đen cùng buổi tối
Hồng nhung t
ơ êm đềm.

Gió từ phương nam thổi
Rào rạt nóng bình nguyên
Trùm ngợp anh nồng sữa
Môi bầm vết th
ương em.

Yêu nhau đời có muộn
Vàng r
ơi mùa thu quên
Lá cành anh chộn rộn
Che tình em xanh um.

Gió từ phương đông thổi
Rả rích lời ru sương
Ru rằng thôi chớ hỏi
Những ý đời không tên.
(2-83)

May mắn bài thơ phía dưới có ghi tháng năm sáng tác, Tháng Hai, 1983, lúc ấy tôi đã quen với tuyết được khoảng sáu, bảy mùa Đông rồi. Mưa từ trời rơi xuống, tuyết cũng rơi xuống từ trời. Mưa thường đi với gió, làm gió lạnh thấu xương; tuyết sánh đôi với nắng, làm tuyết ấm lên một mức.

Cái đi với tuyết làm tuyết thêm đẹp, cái đi với gió, làm gió thêm căm. Tuyết rơi nhiều ở Âu Châu tạo mùa Xuân rực rỡ; giá băng cắt thịt phương Đông khiến mùa Đông đói khổ. Sao cũng một thứ một thì một đời một kiếp mà gian truân địa ngục, khác biệt thiên đường. Nhưng cũng con người mà trắng đen vàng đỏ, sáng tối nông sau?

Cổng gió

Em có năm ngón tay
Loài mộc lan mùa hạ
Năm ngón ấy như giây
Buộc anh ngoài cổng gió.

Em sợ khi thu tới
Anh một sớm vèo bay
Làm sao em kiếm nổi
Chiếc lá vàng xa cây.

Em ơi em đâu biết
Sau bao năm ở đời
Ưu tư và hối tiếc
Chỉ còn làm anh rơi.

Năm ngón tay em mở
Những dây trói thời gian
Chính em là cổng gió
Bay vào cõi hợp tan.

Thiên nhiên là kho tàng chủ đề của thơ họa, núi ngàn, sông biển, bãi cát ven đầm, lòng giếng khe mương, chỗ nào có cỏ cây, chỗ đó có màu sắc, nóng lạnh, đá khô gỗ vằn có cái đẹp riêng, bùn lầy sóng cả có sự sống khác. Thời tiết vô hình còn làm thơ vẽ tranh được thì không còn cái gì không là đề tài của nghệ thuật. (Viên Linh)

Mời độc giả xem chương trình du lịch “Thành phố cổ Jerusalem”(Phần 1)

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Để đưa tiễn Trần Văn Nam

Ðể đưa tiễn người bạn văn non nửa thế kỷ, tôi không biết làm gì hơn là nhắc nhở đến anh Trần Văn Nam qua những dòng ngắn ngủi này. Và chân thành phân ưu cùng chị Nam và tang quyến.

Nguyễn Viện, sĩ khí nhà văn miền Nam hôm nay

Rất nhiều lần, Nguyễn Viện đã cho thế giới biết quan điểm bất biến của ông về quyền được viết tự do (lẽ sống thiết thực nhất của đời ông).

Người chiến sĩ Cộng Hòa trong bài tân cổ giao duyên ‘Ngày Ấy Quen Nhau’

Những năm 1959-1960, các nhạc sĩ đã cho ra đời những bản nhạc nói lên được cái oai hùng, cái ý chí dũng cảm của người chiến sĩ Cộng Hòa.

Khai bút đầu năm 2018 dương lịch – thơ Trần Văn Lương

Năm Mới đến rồi ư?/ Thân già lại ngắc ngư./ Tóc tai xơ xác rụng,/ Gân cốt rã rời hư.

Lời khuyên đầu năm – thơ Ngô Đình Chương

Sức khỏe kém thế ư!/ Sáng cháo yến, bào ngư/ Chiều đông trùng hạ thảo/ Rượu, thuốc, bỏ thói hư

Bài thơ trước gió đông – thơ Huy Trâm (1936- 2017)

Tôi viết bài thơ trước gió đông/ Gởi về đâu? anh đoán ra không?/ Về cô má đỏ - khăn quàng tím?/ Không phải đâu anh, những chuyện lòng.

Bạn rượu – thơ Yên Nhiên

Hai-Không-Mười-Tám ư?/ Hai tửu đồ ngất ngư/ Đêm qua mải thù tạc/ Mặc hoa mắt can hư

Mình chọn thú chơi – thơ Giao Yên

Mỗi người có mỗi thú vui chơi/ Thận trọng sao cho khỏi hại đời/ Mình chọn vần thơ thư giãn vậy!/ Tiện dùng những lúc chén đầy vơi

Cáo tật thị chúng – thơ Trần Vấn Lệ

Em nói em đi nửa tháng,/ đã tròn một tháng...chưa về!/ Em là con cò ăn khuya/ sao không kêu về một tiếng?

Ngồi đây mà nhớ – thơ Giao Yên

Nơi đây người tứ phương trời/ Hello! Chào mặc khúc nôi bộn bề/ Ngồi đây mà nhớ Mai Khuê/ Góp khe nước ngọc chẳng nề suối tuôn