Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần cuối)

Ngành Mai/Người Việt

Khán giả nghe ca sĩ tài tử Huỳnh Bang hát trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử chiều Thứ Năm, 2 Tháng Mười Một. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Nằm trên người nàng suốt buổi, Tiết Giao vẫn chưa chịu xuống, đến nỗi Nguyệt Cô dù vẫn còn ham muốn, nhưng cũng thỏ thẻ bên tai chàng, rằng hãy ngưng cuộc giao hoan, để trở về động đào gặp Thánh Mẫu trình thưa rằng hai người đã yêu nhau, mong Thánh Mẫu thương tình tác hợp.

Trong tài liệu này thì tự sự diễn tiến như thế, Hồ Nguyệt Cô từ lúc ra trận không có trở về dinh Võ Tam Tư lần nào hết, mà biệt dạng luôn không còn ai ở thế gian trông thấy nàng nữa. Cũng không có chuyện Hồ Nguyệt Cô bị Tiết Giao lấy mất ngọc rồi thành chồn cáo trở lại, về nhảy lên giường nằm bị Võ Tam Tư chém chết.

Trở lại lúc Hồ Nguyệt Cô dẫn Tiết Giao lên động đào gặp Thánh Mẫu thì bà biết căn duyên của Hồ Nguyệt Cô có duyên nợ với Tiết Giao nên cũng chấp nhận tác hợp. Thế nhưng Thánh Mẫu khuyên Tiết Giao rằng, là tướng của nhà Đường, trong lúc Tiết Cương đang cử binh đánh Võ Tắc Thiên giành lại ngôi báu cho nhà Đường, cũng như trả thù cái án tru di tam tộc, thì Tiết Giao không thể đứng ngoài mà phải về giúp sức. Đến khi khôi phục nhà Đường thì trở về chung vui hạnh phúc với Nguyệt Cô.

Tiết Giao vâng lời, tạm chia tay với Nguyệt Cô và chàng về dinh Tiết Cương báo rằng giao chiến với Nguyệt Cô suốt hai ngày thì nàng biến mất. Tiết Cương tin như vậy, nên tiếp tục cử binh giao chiến với Võ Tam Tư, và tung tin Hồ Nguyệt Cô đã chết, tin ấy được đồn đãi nhanh chóng trong quân sĩ của hai bên.

Về phía Võ Tam Tư, vì không còn được Hồ Nguyệt Cô giúp sức, khiến cho viên tướng nhà ta mất hết tinh thần, liên tiếp bại trận và cuối cùng phải chịu chết trước binh hùng tướng mạnh của Tiết Cương.

Triều đại Võ Tắc Thiên sụp đổ, nhà Đường khôi phục giang san, trong lúc quan quân nhà Đường ăn mừng thắng trận thì Tiết Giao lặng lẽ rời khỏi dinh. Và khi ra khỏi thì Hồ Nguyệt Cô đã sẵn sàng đâu đó, bởi khi Tiết Giao chia tay người yêu để trở về dinh Đường giúp Tiết Cương đánh giặc, thì Hồ Nguyệt Cô không thể ở yên nơi Đào Nguyên mà phải theo chân, nhưng lánh mặt trong dân gian để Tiết Giao không bận bịu. Và nàng sẵn sàng ra tay nếu thấy Tiết Giao kém tài hơn tướng giặc.

Giờ đây Tiết Giao y hẹn, nàng xuất hiện, cả hai gặp mặt mừng rỡ và cùng nhau du thủy du sơn. Họ không trở lại Đào Nguyên, vì nơi ấy đâu có được diễm phúc ái ân tuyệt vời như ở chốn hồng trần, và từ đó người đời ở thế gian không hề trông thấy họ. Đi đâu, ở đâu chẳng biết!

Trong tài liệu cũng có thêm một chi tiết đáng suy nghĩ, là Hồ Nguyệt Cô chưa hề làm vợ của Võ Tam Tư, mà chỉ giúp sức đánh giặc, do bởi Võ Tam Tư đã không cảm hóa được nàng trong tình yêu.

Một chi tiết khác nói rằng Tiết Giao là cháu nội của Tiết Đinh San, và là cháu ba đời của Tiết Nhơn Quí từng giúp nhà Đường dựng cơ nghiệp (Tiết Nhơn Quí chinh Đông – Tiết Đinh San chinh Tây). Dòng dõi oai hùng như thế thì chẳng lẽ không hiểu rằng Hồ Nguyệt Cô yêu mình say đắm hay sao? Nàng đã thuộc về mình rồi, bảo gì cũng nghe thì đâu có về bên phía Võ Tam Tư nữa, thì cần chi phải dùng thủ đoạn ái ân hạ sách lừa gạt người con gái để lấy ngọc cho người đời khinh khi, miệng thế gian nguyền rủa là hèn hạ, làm nhơ danh dòng họ.

Tóm lại tài liệu này cũng khá hoang đường, nhưng sự việc diễn tiến nghe có lý hơn “Tiết Giao Đoạt Ngọc” đã có xưa giờ.

***

Hiện nay đờn ca tài tử họp mặt sinh hoạt hằng tuần vào mỗi Thứ Năm lúc 6 giờ chiều tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt. Để giúp tài tử giai nhân có thêm một bài ca xưa, và làm phong phú thêm chương trình, chúng tôi xin đăng bài Xàng Xê trích từ trong tuồng Hoa Rơi Cửa Phật, tức Lan và Điệp.

Ca Xàng Xê

Công phu hai buổi sớm chiều, phải tự mình tìm phương giải thoát.
Từ nay chuyện thế gian tua đẹp lại.
Chốn Phật đài tưởng niệm sắc không.
Cái tâm nếu chẳng tạo ra nguyên nhơn.
Thì kết quả phải khỏi trở về với không.
Cõi hư vô có ngày được thảnh thơi.
Con cúi xin vâng lời ân sư chỉ dạy.
Bao nhiêu nỗi niềm thắc mắc.
Bao nhiêu khổ sầu ôm ấp bấy lâu.
Kể từ đây con quyết tâm đoạn tuyệt.
Vùi chôn vết thương trong tâm hồn.
Mùi tục lụy chẳng còn vương mang.
Tiếng khóc than đổi thay câu tụng niệm.
Nhờ thời gian sẽ phôi pha sẽ nhạt phai dần.


Đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt 6 giờ chiều Thứ Năm

Kể từ nay giới đờn ca tài tử hải ngoại họp mặt sinh hoạt hằng tuần lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683.

Ban tổ chức mời tất cả giai nhân tài tử, những ai từng học đờn, học ca cổ nhạc hãy đến tham gia. Những người khi xưa từng đi đờn ca nhưng bỏ lâu quá quên bài ca, xin hãy cứ đến nói lên kỷ niệm của mình đối với đờn ca tài tử.

Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.


Mời độc giả xem phóng sự Việt Nam “Phong cảnh Việt Nam với nỗi buồn trăn trở”


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

‘Người Đọc và Người Viết,’ một tác phẩm mới của Hai Trầu-Lương Thư Trung

Với 95 bài viết về nhiều tác giả và tác phẩm, “Người Đọc và Người Viết” là một tập tiểu luận nhận định văn học của Hai Trầu-Lương Thư Trung.

Nhạc sĩ Ngọc Chánh, từ soạn sách nhạc tới phát hiện ca sĩ Minh Hiếu

Trong sinh hoạt âm nhạc suốt 20 năm (1954-1975) tại miền Nam Việt Nam, rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.

Lục bát sinh nhật

Mỗi sinh nhật tôi lại nhớ đến bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Mỗi đêm mưa tôi lại đọc bài thơ ấy của Cung Trầm Tưởng. Đó là mùa mưa Sài Gòn. Đó là Sài Gòn của chúng tôi.

Một trung đội trưởng Nghĩa Quân

VNCH mà điên cuồng chống Cộng thì đâu có chính sách chiêu hồi, đâu có bắt tù binh cả trăm ngàn nuôi ăn cho mập rồi trao trả? Thằng cha này chắc chưa bao giờ cầm súng!

Một nén nhang cho ngày Tháng Tư Ðen – Thơ Nguyễn Xuân Nghĩa

Người bắn anh có thể là bạn tôi/ Một gã thanh niên miền Bắc/ Cũng có thể là tôi/ Tôi cũng bị buộc vào Nam “đánh giặc.”

Phố Hoài – Thơ Phùng Hiếu

Hoàng hôn nghiêng phố cổ/ Bóng em nghiêng sông Hoài/ Tóc dài em nghiêng phố/ Ta nghiêng về bên nhau.

Gióóóóóó… – Thơ Trần Vấn Lệ

Hôm nay... nắng mà lạnh... và gió... như gió lộng./ Cái ao nhỏ nổi sóng, biển chắc là bạc đầu!

Ngày 30 Tháng Tư

Tôi là một người Việt Nam, sống và lớn lên, trưởng thành trong thời buổi ấy, thời buổi đau thương nhất của đất nước, nay lại sống suốt 29 năm trong chế độ, sắp sửa 30 năm...

Ngủ đi con – Thơ Đặng Tiến Đạt

Quằn quại khóc than, làm sao khô suối lệ/ Con đâu rồi, con ơi, con ở đâu?/ Chưa vào đời đã thắm đỏ mái đầu/ Cha mẹ chôn con, chôn từng khúc ruột...

tình yêu? – Thơ Lê Minh Hiền

làm gì có tình yêu/ khung cửa đời hé mở/ lối đi... về thiên thu