Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 32)

Trường Giang

Khôi vừa nhăn nhó than phiền, vừa nóng nảy ngoáy cà phê liên tục. Thiện cầm miếng bánh mì mới thoa bơ lên, khinh khỉnh nhếch môi khích bác:

– Gớm! Thằng Khôi phán cứ như thật đấy. Gia đình mày hạnh phúc nhất rồi, ai mà không biết. Vờ vịt mãi!

– Vâng, đúng thế. Em nghe thằng Khiêm khen ngợi chị dâu quá thể.

Tuấn chậm rãi vét thìa ngũ cốc cuối cùng, gật gù phụ họa. Khôi không đáp ngay, với tay về phía bình cà phê đặt giữa bàn, rót thêm vào cốc. Một lúc sau, anh chép miệng bày tỏ sự ngao ngán ngấm ngầm:

– Bề ngoài coi vậy, chứ bề trong hổng phải vậy đâu.

– Sao thế ạ? Em nom thấy chị nhà đảm đang và khéo chiều anh lắm cơ.

Tuấn sửng sốt buông tách chè uống dở xuống bàn. Khôi trát thêm phó mát lên bánh mì, khịt khịt mũi với điệu bộ bất mãn không che giấu:

– Cái cần chiều, không chịu chiều. Cái hổng cần chiều, lại chiều đến phát bực bội à.

– Nghĩa là sao nhể?

Thiện chống tay xuống bàn, trợn mắt, hỏi vặn. Khôi nện gót chân cái thịch xuống sàn, bực tức ca cẩm:

– Thì bả kỹ quá trời, chịu hổng nổi đời luôn. Ngày nào cũng vô phòng làm việc của tao, dọn dọn, dẹp dẹp, sắp xếp tứ tung. Tới lúc tao cần thứ đồ gì là tìm muốn chết mụ nội luôn! Bả cứ biểu tao bầy bừa, chướng mắt! Chướng thì nhắm mẹ con mắt lại, mở ra làm chi rồi kêu la. Thiệt là cái giống đàn bà nhiều chuyện! Chỉ giỏi làm người khác mất công thêm thôi. Bực dễ sợ! Có bữa kiếm tờ giấy quan trọng hoài không ra, tao nổi quạu, ký đầu bả một cái. Thế là bả bù lu bù loa suốt mấy tiếng đồng hồ, nói tao là giống chồng vũ phu.

– Chả nhẽ chỉ có thế thôi à?

Thiện dùng nỉa xỉa vào một mẩu bánh mì, nheo nheo mắt một cách ẩn ý, tủm tỉm hỏi kháy. Khôi nóng nảy phẩy tay, ào ào xổ một hơi không nghỉ:

– Khoan đã mậy… Tao chưa kể hết. Ðúng là bà xã tao rất chiều tao, bả chiều tao khắp mọi nơi, mọi chỗ, nhưng lại trừ có… một chỗ. Khổ nỗi cái chỗ đó lại là cái chỗ tao muốn được bả chiều, cần được bả chiều mà bả không chịu chiều mới tức chớ…

Khôi ngửa mặt, giơ cao hai tay lên trời, lộ vẻ bất lực cực độ. Tuấn gật gù vỡ lẽ, ghé tai Khôi hỏi nhỏ:

– Nơi ấy có phải là… buồng ngủ không ạ?

– Ờ! Ờ! Bả lúc nào cũng im lìm như khúc gỗ, không chịu nhúc nhích cục cựa gì hết ráo, làm anh cứ có cảm tưởng là mình đang ôm một cái… xác ướp. Mất hứng thiệt tình!

Không đáp thẳng, Khôi khôn khéo vòng vo. Nghe vậy, Lộc cười vang, hài hước chen ngang vào:

– Hổng bù cho vợ chồng em. Hễ vô phòng ngủ là hợp rơ hết sức. Nhưng vừa bước ra tới mấy cái chỗ khác là bom đạn thi nhau nổ đì đùng đến điếc cái lỗ ráy luôn. Muốn đổi cho em không anh Khôi?

Khôi ngó lơ, không đáp, đủng đỉnh hớp ngụm cà phê cuối cùng rồi đứng lên chuẩn bị dọn dẹp.

Anh thân mật siết chặt vai Tuấn, tắc lưỡi kết thúc đề tài với điệu bộ đàn anh:

– Chậc! Chú mày nên biết là trên thực tế, sự bất đồng về chăn gối là một trong những nguyên do hàng đầu dẫn đến ly dị. Nhưng người ta lại lòng vòng đổ thừa là hổng hợp nhau. Vợ chồng muốn ăn ở hạnh phúc cả đời với nhau thì không phải chỉ có “công, dung, ngôn, hạnh” là đủ đâu! Ông bà già nhà anh cứ phá đám thằng Khiêm với con Susane hoài. Còn anh thấy, nó coi vậy mà… sáng suốt hơn anh! Bây giờ, anh chỉ vì con cái mà ráng sống cho qua ngày thôi! Tuấn hãy còn chán thời gian để suy nghĩ, chọn lựa mà!

(Còn tiếp)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tự Do, tờ báo chia sẻ suy tư cảm xúc

Không hiểu vì sao ngay từ những ngày đầu tiên đọc tờ nhật báo Tự Do, tôi đã nhớ ngay tên năm người chủ trương tờ báo...

Vở tuồng ‘Hai Chiều Ly Biệt’ có phải của soạn giả Thu An?

Gia đình Phong Anh lâm vào cảnh túng thiếu, nên vợ của Phong Anh đành bán đứt bản thảo soạn phẩm “Bên Bờ Đá Trắng” cho Thu An...

Nhớ về thu trước – Thơ Thọ Khương

Đâu phải mùa thu lá mới rơi/ Gió buồn hát khúc nhạc chơi vơi/ Đong đưa hờ hững mây giăng xám/ Dốc đứng chiều tan chợt nhớ người

Tứ Tuyệt – thơ Trần Vấn Lệ

Một giây một phút mà thương nhớ/ Hồ huống trăm năm, đã một đời!/ Núi cách sông ngăn đành chịu vậy/ Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

Viết cho Hạc – thơ Trần Tuấn Kiệt

Một buổi tình cờ họp bạn thơ/ Hai mươi năm đó đến bây giờ/ Văn chương lấn lướt người thiên hạ/ Kết nghĩa kim bằng trọn ý thơ

Niệm khúc Nha Trang – thơ Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về/ Trời vào thu gió biển se se/ Biển êm ru xanh màu tình nhớ/ Anh lang thang lặng lẽ bước đi...

Ðừng đón tôi – thơ NTAĐ

Đừng đón tôi vào những chiều về học/ Giờ tan trường, bè bạn hỏi... người yêu?/ Trong lặng yên, tôi se sẽ lắc đầu

Mắt đời giữa cuộc bể dâu – thơ Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường/ Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm/ Đời thường khuya sớm thâm trầm/ Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Ngày ta thả gió trôi về biển – thơ Lý Thừa Nghiệp

Ngày ta thả gió trôi về biển/ Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu/ Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én/ Bay mỏi mòn mộng mị với

mưa & em – Thơ Lê Minh Hiền

mưa/ ngàn năm về qua phố quận/ em/ trăm năm về qua đời ta/ ta/ nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt/ thân ở trời tây