Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 32)

Trường Giang

Khôi vừa nhăn nhó than phiền, vừa nóng nảy ngoáy cà phê liên tục. Thiện cầm miếng bánh mì mới thoa bơ lên, khinh khỉnh nhếch môi khích bác:

– Gớm! Thằng Khôi phán cứ như thật đấy. Gia đình mày hạnh phúc nhất rồi, ai mà không biết. Vờ vịt mãi!

– Vâng, đúng thế. Em nghe thằng Khiêm khen ngợi chị dâu quá thể.

Tuấn chậm rãi vét thìa ngũ cốc cuối cùng, gật gù phụ họa. Khôi không đáp ngay, với tay về phía bình cà phê đặt giữa bàn, rót thêm vào cốc. Một lúc sau, anh chép miệng bày tỏ sự ngao ngán ngấm ngầm:

– Bề ngoài coi vậy, chứ bề trong hổng phải vậy đâu.

– Sao thế ạ? Em nom thấy chị nhà đảm đang và khéo chiều anh lắm cơ.

Tuấn sửng sốt buông tách chè uống dở xuống bàn. Khôi trát thêm phó mát lên bánh mì, khịt khịt mũi với điệu bộ bất mãn không che giấu:

– Cái cần chiều, không chịu chiều. Cái hổng cần chiều, lại chiều đến phát bực bội à.

– Nghĩa là sao nhể?

Thiện chống tay xuống bàn, trợn mắt, hỏi vặn. Khôi nện gót chân cái thịch xuống sàn, bực tức ca cẩm:

– Thì bả kỹ quá trời, chịu hổng nổi đời luôn. Ngày nào cũng vô phòng làm việc của tao, dọn dọn, dẹp dẹp, sắp xếp tứ tung. Tới lúc tao cần thứ đồ gì là tìm muốn chết mụ nội luôn! Bả cứ biểu tao bầy bừa, chướng mắt! Chướng thì nhắm mẹ con mắt lại, mở ra làm chi rồi kêu la. Thiệt là cái giống đàn bà nhiều chuyện! Chỉ giỏi làm người khác mất công thêm thôi. Bực dễ sợ! Có bữa kiếm tờ giấy quan trọng hoài không ra, tao nổi quạu, ký đầu bả một cái. Thế là bả bù lu bù loa suốt mấy tiếng đồng hồ, nói tao là giống chồng vũ phu.

– Chả nhẽ chỉ có thế thôi à?

Thiện dùng nỉa xỉa vào một mẩu bánh mì, nheo nheo mắt một cách ẩn ý, tủm tỉm hỏi kháy. Khôi nóng nảy phẩy tay, ào ào xổ một hơi không nghỉ:

– Khoan đã mậy… Tao chưa kể hết. Ðúng là bà xã tao rất chiều tao, bả chiều tao khắp mọi nơi, mọi chỗ, nhưng lại trừ có… một chỗ. Khổ nỗi cái chỗ đó lại là cái chỗ tao muốn được bả chiều, cần được bả chiều mà bả không chịu chiều mới tức chớ…

Khôi ngửa mặt, giơ cao hai tay lên trời, lộ vẻ bất lực cực độ. Tuấn gật gù vỡ lẽ, ghé tai Khôi hỏi nhỏ:

– Nơi ấy có phải là… buồng ngủ không ạ?

– Ờ! Ờ! Bả lúc nào cũng im lìm như khúc gỗ, không chịu nhúc nhích cục cựa gì hết ráo, làm anh cứ có cảm tưởng là mình đang ôm một cái… xác ướp. Mất hứng thiệt tình!

Không đáp thẳng, Khôi khôn khéo vòng vo. Nghe vậy, Lộc cười vang, hài hước chen ngang vào:

– Hổng bù cho vợ chồng em. Hễ vô phòng ngủ là hợp rơ hết sức. Nhưng vừa bước ra tới mấy cái chỗ khác là bom đạn thi nhau nổ đì đùng đến điếc cái lỗ ráy luôn. Muốn đổi cho em không anh Khôi?

Khôi ngó lơ, không đáp, đủng đỉnh hớp ngụm cà phê cuối cùng rồi đứng lên chuẩn bị dọn dẹp.

Anh thân mật siết chặt vai Tuấn, tắc lưỡi kết thúc đề tài với điệu bộ đàn anh:

– Chậc! Chú mày nên biết là trên thực tế, sự bất đồng về chăn gối là một trong những nguyên do hàng đầu dẫn đến ly dị. Nhưng người ta lại lòng vòng đổ thừa là hổng hợp nhau. Vợ chồng muốn ăn ở hạnh phúc cả đời với nhau thì không phải chỉ có “công, dung, ngôn, hạnh” là đủ đâu! Ông bà già nhà anh cứ phá đám thằng Khiêm với con Susane hoài. Còn anh thấy, nó coi vậy mà… sáng suốt hơn anh! Bây giờ, anh chỉ vì con cái mà ráng sống cho qua ngày thôi! Tuấn hãy còn chán thời gian để suy nghĩ, chọn lựa mà!

(Còn tiếp)

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tuyển Tập 100 Năm Thơ Việt

Bài Thề Non Nước in trong truyện ngắn cùng nhan đề vào năm 1922, tới nay vẫn là một bài thơ giữ nguyên ý nghĩa và giá trị, và tác giả của nó vẫn là một thi bá trong làng thơ

Nguyễn Sỹ Tế, thơ, phao cứu sinh của người tù cải tạo?

Đa số thành viên nòng cốt nhóm Sáng Tạo, căn bản vốn là nhà văn, họa sĩ hay lý luận văn học như Mai Thảo, Ngọc Dũng, Duy Thanh, Doãn Quốc Sỹ, Trần Thanh Hiệp,... không phải là nhà thơ...

Những người xa khuất dịp Xuân sang

Những người vĩnh biệt dương gian vào Tháng Hai Dương Lịch là những người ra đi vào dịp nhân gian đang bận rộn mừng Xuân đón Tết.

Hà Nội, những mùa Xuân phai

Tôi chưa hề nghe ai nói “yêu muốn khóc” bao giờ, chỉ độc nhất có một người làm thơ là Hoàng Anh Tuấn. Yêu đến như thế là... yêu quá là yêu.

Những cánh hoa cuối năm

Vào những ngày cuối tháng của năm, tôi có dịp lên thành phố Saigon, không khí sinh hoạt trông nhộn nhịp hẳn lên, bao hình ảnh xem như đã chuẩn bị trước từ nhiều tháng qua, những sắc màu,những...

Em có hay xuân về! – Thơ Mặc Phương Tử

Em có hay!/ Những chiếc lá thức tàn canh/ Cây chuyển mạch,/ Dòng đời thay sắc áo/ Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo/ Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.

Sương chiều ngồi nhớ bằng hữu – Thơ Trần Tuấn Kiệt

Sương lạnh chiều vây phủ/ Ngồi rồi nhớ cố nhân/ Độc ấm trà ra khói/ Thời gian quyện lững lờ.

Sắc màu tình yêu – Thơ Lê Minh Hiền

mùa đông lá đỏ/ mùa hạ lá vàng/ xuân hồng thấp thoáng/ thu nay mắt huyền

Dấu vết dòng sông – Thơ Phan Nam

Những con sông rời xa bến đợi/ Nặng trĩu nỗi niềm cỏ hoa/ Mùa chạp bay trong nhang khói/ Tháng giêng lặng lẽ đưa thoi.

Mùa Xuân đến – Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Ban mai đến/ Ngày đưa tôi đến/ Lời hôm qua mối đùn/ Lời hôm qua xanh cỏ/ Mớ ý nghĩ nháo nhào tiếng sấm