Thơ Chánh Thành

Em Tôi

Em theo chồng qua bên kia núi
Lối mòn in đậm dấu chân non
Theo em áo đỏ ngày xanh lắm
Bao nỗi niềm riêng chôn rất sâu.

Nhiều năm đường cũ không còn nữa
Núi xa tím thẫm chín cơn đau
Rừng phủ kín, cây hoang ngập lối
Gai nhọn đâm tim như vết dao.

Em chọn lối mòn nên không khóc
Giấu tiếng thở dài, giấu luôn em
Chỉ còn đọng lại trên đôi mắt
Dáng trăng bạc mệnh, dáng em tôi.

Người điên đã chết.
Người đã điên khùng đi qua chiến tranh
gởi thanh xuân nghẹn chết giữa vòng bom đạn
sâu trong đêm triệu tiếng thở dài nhẫn nhục
nước mắt lặng rơi, tràn ngập những dòng sông

Người còn lại, vết thương đầy
xuân sầu sâu trong mắt
nhìn đào nở nhớ lại vết máu khô
nơi cái chết không có nghĩa thiêng liêng

Chẳng nắm nhang trên mộ hoang lấp vội
bao con đường đất đỏ,
giữ mãi những vết thương.
Rừng đã xanh, đường mòn mở rộng

Không còn dấu tích triệu cái chết thanh xuân
người còn lại, điên ngày càng nặng
cày xới tấm lòng ăn năn
trên thân xác mục, sần sùi vết chiến chinh.


Trăng của tôi

Xin chào những giấc mơ của tôi
rạn vỡ theo dấu xe lăn
mỗi sáng trăng còn tỏ, đường không người
ngùn ngụt qua hàng thông tĩnh mặc
ngày ngày lập lại,
sáng muốn chóng qua, chiều thôi muốn qua.
Những giấc mơ của tôi
theo trăng có những vầng mây ôm
khuất tỏ đẹp lạ kỳ, như em
như em khuất tỏ như tôi bất tường.
Tôi vẫn ôm giấc mơ của tôi
tròn khuyết theo một vầng trăng
đẹp sáng lẻ loi giữa mầu quái dị
vờn bay theo tôi, những cơn say…
ôi trăng đẹp quá, tôi đâu hỡi mình.
Tôi cúi chào giấc mơ của tôi
qua từng ngọn đèn đường,
thoáng hiện từng đoạn đời nhấp nháy
tôi lại thấy xưa yêu trăng ấu thì.
Những giấc mơ của tôi,
nhẹ ngã cõi hoang sơ
và cơn say của tôi, đâu thấm
để ôm trăng đùa với hư vô.
Tôi ngắm vầng trăng lẻ loi
một trời mây đen vũ khúc nghê thường
biết làm sao, thôi đành thôi
đừng hẹn xa lâu
lần sau trăng tỏ, biết còn thấy nhau.
(4.2011)

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 47)

Diễm tỉnh bơ nói, đoạn đủng đỉnh đẩy túi hành lý đi về phía buồng khách, không cho Tuấn có đủ thời gian... khước từ. Chưng hửng đứng chôn chân tại chỗ, chàng bất lực nhìn theo dáng điệu tự nhiên như đang ở... nhà riêng của Diễm.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 46)

Tim Tuấn lại giật thêm một cái thót. Chàng sửng sốt đến á khẩu trước một bản tin quá... chấn thương sọ não, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chàng. Cơn buồn ngủ như tan biến cả, chàng bỡ ngỡ tròn xoe mắt

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 45)

Tuấn vui sướng choàng tay ghì chặt Hương vào lòng, thủ thỉ rồi nhẹ nhàng dìu nàng đi về phía thành ban công. Trải rộng trước mắt họ là toàn cảnh của thành phố Montréal thơ mộng dưới ánh nắng hoàng hôn rực rỡ.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 44)

Bộ mặt xã hội đen khi nãy của Tuấn và điệu bộ nôn nao khẩn trương lúc này của chàng làm Hương khoái trá cắn môi cười thầm. Nàng khoanh tay, hếch mũi trêu già cho... bõ ghét: - Còn em... em chưa muốn lấy chồng!

Một hồi ký ‘Tuổi Thơ Sôi Nổi’ của Nguyễn Thị Ánh Nguyệt

Dù cho lối hành văn của cô có luộm thuộm, quê mùa chăng nữa, thì hồi ký “Tuổi Thơ Sôi Nổi” vẫn là một hồi ký “sôi nổi,” như tên gọi của nó, vậy.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 43)

Chàng hằn học nói mát mẻ: - Trong trường có bao nhiêu lớp Tin Học mà hắn lại dạy đúng ngay lớp của em. Sự trùng hợp hay nhỉ! Hắn cố tình đấy phỏng?

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 42)

Hương lặng lẽ đi bên Tuấn, đơn sơ trong chiếc váy vàng nhạt dài đến gót chân, không ríu rít nói cười như mọi ngày, nét trầm tư vương vấn trong đáy mắt ưu phiền xa vắng.

Thêm nhiều huyền thoại về câu chuyện ‘Hồ Nguyệt Cô Hóa Cáo’ (phần 2)

Thánh Mẫu đặt tên cho hồ ly là Hồ Nguyệt Cô, đồng thời căn dặn nếu để mất viên ngọc thì phép màu mất hết, và trở lại kiếp cáo chồn.

Một chiều ở Quy Nhơn năm 1957

Năm ấy, cách đây đúng 60 năm, 2017-1957, chàng phóng viên nhật báo Ngôn Luận được cử đi làm phóng sự đường xa, từ Sài Gòn đáp xe lửa ra Trung tới thăm Hội Chợ Kinh Tế Bình Định.

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 41)

Cơn nhức mỏi cũng thuyên giảm hẳn. Bây giờ đến phiên cái bụng lép kẹp bắt đầu cồn cào đòi biểu tình. Suốt cả tuần rồi, sau lễ thành hôn của Minh-Đào, chàng đột ngột ốm nặng, hết sốt cao, đến đau họng, viêm phổi, phải nằm liệt giường...