Thơ Trần Vấn Lệ

Ba Mươi Mốt Tháng Bốn

Em gửi thư qua trắng một tờ.
Một tờ giấy trắng… cũng là thư?
Nhìn con tem dán phong bì trắng,
giấy với phong bì… như thấm mưa?

Tội nghiệp em ghê cơm chẳng có,
dành tiền mua được một con tem!
Là em nhịn đói bao ngày nhỉ?
Hay thức…vì anh đã mấy đêm?

Đất nước mình sau cuộc chiến chinh,
anh không ở cạnh em, chăm sóc…
Anh ở trên rừng, trong lán tranh.

Rồi ở trên thuyền qua biển lớn…
Anh đi…tới bến, nhận thư em!
Một tờ giấy trắng, không gì cả…

Trắng… Giống như trời đang tuyết sa!
Trắng… giống như cờ, manh vải trắng!


Em Ơi Nụ Hôn Vì Em Mà Nở

Này em, đứng dậy! Mình đi ra sông…
nhìn kìa, phương Đông: bèo trôi với nắng!

Tay cầm tay nắm lục bình, hái đi!
Em là Tây Thi, anh bồng vóc ngọc,
anh bồng hạnh phúc bềnh bồng mây… mây…

Tóc em gió bay. Áo em là gió.
Hoa trên sông nở vì em mà thôi.
Em ơi em ơi…

Mình đi suốt đời về phương Đông nhé!
Thuyền trôi ra bể, thuyền về Quê Hương!
Mình ghé Đơn Dương vườn cau Nam Phổ
Mạ trồng để nhớ Ngoại và em xưa…

Mình đi trong mưa mặt trời vẫn hiện!
Mắt em là biển mưa nghĩa gì mưa?
Anh để bài thơ che em khỏi ướt.
Anh yêu tóc mượt của em vô cùng…

Mình xuống Vĩnh Long, mình ra Hà Nội,
chỗ nào mình tới… cũng là núi sông…

Này em thẳng lưng… cây thông Đà Lạt
vì em thơm ngát lá thông phấn thông…
Em là mênh mông áo dài trường nữ.
Chúng mình đi dự với… hoa lục bình!

Anh gọi em: Mình! Anh yêu em: Nhất.
Kìa bầy ong mật vì em vi vu…
Em là mùa Thu khăn choàng cổ ngấn,
anh đi hái nắng về cho em ôm…

Em ơi nụ hôn vì em mà nở!


Sáng Thức Dậy Mở Cửa
Mở Lòng Ra Thế Sao

Bao giờ thì tôi về? Bao giờ không biết nữa!
Sáng, thức dậy, mở cửa, mở lòng ra thế sao?

Good Morning, tôi chào… một con chim vừa chao
đôi cánh chào sáng sớm. Chào vầng trăng thức muộn!

Những gì tôi ước muốn, tôi gửi gắm cho trăng.
Con trăng bơi sông Hằng, con trăng nằm trong nước…

Tôi bơi đâu cũng được,đại dương ơi đại dương!
Tại sao Nước và Non viết liền thành Sông Núi?

Tại sao người ta đuổi đồng bào người ta đi?
Tôi không đuổi Xuân Thì mà Xuân Thì biền biệt!

Có lúc tôi cương quyết: Mình về! Mình phải về.
Mình nhớ quá lũy tre.Mình nhớ con đường đất…

Phải chi đừng có giặc, đất nước mình thanh bình…
Nhìn người ta văn minh, mình sống mòn văn hiến!

Bao nhiêu thây xác liệng xuống biển cho cá ăn…
Bao nhiêu người sống nhăn bằng đọa đày đồng loại…

Bao giờ tôi ra khỏi vũng lầy của lương tâm?
Bao giờ nước Việt Nam sử ghi bằng tên mới?

Tôi hỏi và tôi hỏi không một tiếng đáp lời.
Uổng lắm chớ Trời ơi một thời tôi tuổi trẻ!

Thua cả dân Khờ Mẹ, thua cả người Thái Lan…
ai khiến người Việt Nam vượt xuống Nam và… chết?


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Ngọc Giàu giúp dĩa hát ‘Thơ Ngây’ bán chạy

Về phần cuốn bài ca “Thơ Ngây” thì với hình bìa vẽ khá đẹp, có nghệ sĩ Ngọc Giàu, nên bán được nhiều ở các chợ làng quê.

Những đợt sóng tiếp nối

Làm báo, đọc báo, đều là những đóng góp tất yếu vào việc giữ gìn văn hóa, cầu mong nỗ lực chung của chúng ta được thành tựu viên mãn.

Bốn mươi năm giữa dòng đời

Người Việt còn có đất cho “Vườn thơ,” đây là một điều đáng quý. Vừa giới thiệu các nhà thơ, vừa có chỗ cho độc giả yêu thơ, văn chương...

Cám ơn báo Người Việt 40 lần

Báo Người Việt có cuộc thi nhân dịp kỷ niệm 40 năm. Thi thì mình không dám so tài, nhưng mình phải viết gì đó để cám ơn báo Người Việt...

Phạm Cao Hoàng, tiếng thơ tách thoát khỏi mọi trào lưu thời thượng

Tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề... đã tạo được sự chú ý đặc biệt.

Người Việt với người Việt tha hương

Người Việt tha hương, luôn có tâm trạng: “Tha hương ngộ cố tri” mong mỏi được gặp những người đồng hương Việt...

Nghệ sĩ Năm Nghĩa với bài vọng cổ 20 câu

Những năm cuối thập niên 1940 giới mộ điệu vẫn còn nghe đờn ca tài tử có người ca bài vọng cổ dài 20 câu “Tình Yêu Trong Mộng Tưởng.”

‘20 Năm Binh Nghiệp,’ hồi ký của Tôn Thất Đính

Tác phẩm của cựu Trung Tướng Tôn Thất Đính mà tôi có trong tay có khuôn khổ vừa nhìn qua biết ngay là thuộc loại ấn phẩm in bằng máy nhỏ...

Ta, tên tù biệt xứ

Lê vòng xích ta tên tù lưu xứ/ Biệt quê hương giữa cuộc chiến vừa tàn/ Vì tham sống ta ôm niềm đau nhục/ Bạn chết là - đã chọn lấy vinh quang.

Tìm về kỷ niệm

Grand Haven, nơi YP đang sống, hầu như không có người Việt. Vì thế anh rất thèm tiếng nói người Việt Nam, mỗi khi bắt gặp người nào hao hao giống người Việt anh tưởng như một vùng trời Việt Nam đang trước mặt.