Thơ Trần Vấn Lệ

Ba Mươi Mốt Tháng Bốn

Em gửi thư qua trắng một tờ.
Một tờ giấy trắng… cũng là thư?
Nhìn con tem dán phong bì trắng,
giấy với phong bì… như thấm mưa?

Tội nghiệp em ghê cơm chẳng có,
dành tiền mua được một con tem!
Là em nhịn đói bao ngày nhỉ?
Hay thức…vì anh đã mấy đêm?

Đất nước mình sau cuộc chiến chinh,
anh không ở cạnh em, chăm sóc…
Anh ở trên rừng, trong lán tranh.

Rồi ở trên thuyền qua biển lớn…
Anh đi…tới bến, nhận thư em!
Một tờ giấy trắng, không gì cả…

Trắng… Giống như trời đang tuyết sa!
Trắng… giống như cờ, manh vải trắng!


Em Ơi Nụ Hôn Vì Em Mà Nở

Này em, đứng dậy! Mình đi ra sông…
nhìn kìa, phương Đông: bèo trôi với nắng!

Tay cầm tay nắm lục bình, hái đi!
Em là Tây Thi, anh bồng vóc ngọc,
anh bồng hạnh phúc bềnh bồng mây… mây…

Tóc em gió bay. Áo em là gió.
Hoa trên sông nở vì em mà thôi.
Em ơi em ơi…

Mình đi suốt đời về phương Đông nhé!
Thuyền trôi ra bể, thuyền về Quê Hương!
Mình ghé Đơn Dương vườn cau Nam Phổ
Mạ trồng để nhớ Ngoại và em xưa…

Mình đi trong mưa mặt trời vẫn hiện!
Mắt em là biển mưa nghĩa gì mưa?
Anh để bài thơ che em khỏi ướt.
Anh yêu tóc mượt của em vô cùng…

Mình xuống Vĩnh Long, mình ra Hà Nội,
chỗ nào mình tới… cũng là núi sông…

Này em thẳng lưng… cây thông Đà Lạt
vì em thơm ngát lá thông phấn thông…
Em là mênh mông áo dài trường nữ.
Chúng mình đi dự với… hoa lục bình!

Anh gọi em: Mình! Anh yêu em: Nhất.
Kìa bầy ong mật vì em vi vu…
Em là mùa Thu khăn choàng cổ ngấn,
anh đi hái nắng về cho em ôm…

Em ơi nụ hôn vì em mà nở!


Sáng Thức Dậy Mở Cửa
Mở Lòng Ra Thế Sao

Bao giờ thì tôi về? Bao giờ không biết nữa!
Sáng, thức dậy, mở cửa, mở lòng ra thế sao?

Good Morning, tôi chào… một con chim vừa chao
đôi cánh chào sáng sớm. Chào vầng trăng thức muộn!

Những gì tôi ước muốn, tôi gửi gắm cho trăng.
Con trăng bơi sông Hằng, con trăng nằm trong nước…

Tôi bơi đâu cũng được,đại dương ơi đại dương!
Tại sao Nước và Non viết liền thành Sông Núi?

Tại sao người ta đuổi đồng bào người ta đi?
Tôi không đuổi Xuân Thì mà Xuân Thì biền biệt!

Có lúc tôi cương quyết: Mình về! Mình phải về.
Mình nhớ quá lũy tre.Mình nhớ con đường đất…

Phải chi đừng có giặc, đất nước mình thanh bình…
Nhìn người ta văn minh, mình sống mòn văn hiến!

Bao nhiêu thây xác liệng xuống biển cho cá ăn…
Bao nhiêu người sống nhăn bằng đọa đày đồng loại…

Bao giờ tôi ra khỏi vũng lầy của lương tâm?
Bao giờ nước Việt Nam sử ghi bằng tên mới?

Tôi hỏi và tôi hỏi không một tiếng đáp lời.
Uổng lắm chớ Trời ơi một thời tôi tuổi trẻ!

Thua cả dân Khờ Mẹ, thua cả người Thái Lan…
ai khiến người Việt Nam vượt xuống Nam và… chết?

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Đỗ Hồng Ngọc, thơ và thiền song sinh?

Phạm Chu Sa thích gọi Đỗ Hồng Ngọc là “thi sĩ hơn là bác sĩ,” bởi vì Đỗ Hồng Ngọc có cốt cách thi sĩ trong con người bác sĩ.

Thưởng thức một số ‘truyện thật ngắn’

Truyện thật ngắn, “Very short story,” xuất hiện thường xuyên trên văn đàn quốc tế chừng vài thập niên trở lại đây, còn được gọi một cách hình tượng là “flash fiction” (truyện hư cấu chớp).

Hoàng Tử William trao huy chương danh dự cho nhà văn J.K. Rowling

Gia đình hoàng gia vừa trao tặng huy chương danh dự Companion of Honor cho tác giả của tập truyện nổi tiếng “Harry Potter” J.K. Rowling.

Bài vọng cổ ‘Chuyến Đi Về Sáng’ và câu chuyện ‘tiền từ trên trời rơi xuống’

Khoảng năm 1961 nhạc sĩ Mạnh Phát cho ra đời bản nhạc “Chuyến Đi Về Sáng” cũng nổi tiếng một thời gian. Nhạc khá hay, bán bản quyền in ấn và khai thác nhạc kiếm được vài ngàn.

Trở về chốn xưa

Hằng năm mỗi mùa Giáng Sinh tôi đều từ miền Tây bay về đoàn tụ với các con nơi miền Đông Hoa Kỳ, đi thăm những cảnh cũ...

Sách mới: ‘Chiến tranh bên cạnh, tình yêu’

Cách đây độ ba năm chúng ta đã được đọc tập truyện ngắn “Dinh Độc Lập, tiếng súng cuối cùng,” còn bây giờ là cuốn truyện thứ nhì của tác giả Huy Văn Trương.

Cụ giáo

Cụ giáo sinh năm 1880, cùng tuổi với ông nội của cha tôi. Tính đến năm tôi học cụ là năm 1963 thì cụ đã 83 tuổi, theo kiểu ta thì là 84. Cụ người mảnh dẻ, đầu cạo trọc, để một bộ ria mép muối tiêu.

Thời gian – thơ Trần Vấn Lệ

Trời không có gió. Trời cũng không mưa./ Mây che mờ mờ. Nắng như muốn khóc.../ Em ngồi chải tóc.Tóc sợi nào rơi?/ Tóc nào có đuôi... đuôi dài chim én?

Tạ – thơ Trần Yên Hòa

Tạ người trong chốn trần ai đó/ Dừng lại bên ta một lúc nào/ Áo có phai màu nên bạc thếch/ Ta còn nỗi nhớ đến hư hao.

Dã tràng nhỏ – thơ Đinh Trần Lan Thảo

Khóc rấm rứt, biển dụi đầu vào cát/ Gió thổi qua, xoa nhẹ những phũ phàng/ Dã tràng khẽ ôm cát vào lòng dỗ,/ Lau khô đi những giọt lệ, nhẹ nhàng