Trái tim tôi vỡ – thơ Trần Vấn Lệ

Trái Tim Tôi Vỡ
Mảnh Nào Cù Lao

Tôi để Thủy Tiên ra hoa mùa Hạ!
Bây giờ nhìn lá tôi ngắm lộc Xuân…
Ngắm em giai nhân phù vân trên núi
ngắm làn gió đuổi bay em áo dài…

Tôi nhớ, nhớ hoài học trò trường nữ
mùa hoa quỳ nở cũng vào mùa Xuân!
Tôi nhớ mà quên chắc là có tội?
Băng rừng lội suối ôi tôi thời trai…

Cứ nghĩ trên vai có em trên đó
khi Thủy Tiên nở, tôi về em thương
chúng mình đến trường nhìn cây khuynh diệp
nhìn lại tiền kiếp lá xanh chao chao…

Lá xanh lao đao úa vàng rụng xuống
Tôi về thật muộn… Tháng Tư Thiên Thu!
Phù vân tản đâu trong lòng Non Nước?
Thủy Tiên cũng trượt cái Tết này rồi!

***

Chậu Thủy Tiên tươi mà tươi cái lá
Em ơi mùa Hạ có là mùa Xuân?
Nói đi là Không! Không bao giờ vậy…
Chỉ dòng nước chảy… đó mới thời gian!

Tôi cắn miên man tóc em từng sợi
Con đường mình tới… một cù lao hoang
một lòng biển loang bao nhiêu vệt máu
hoa thủy tiên náu chỗ nào trong mây?

Trước mặt tôi đây cái gì cũng lỡ:
Thủy tiên chưa nở… bầy thiên nga bay
Tôi biết trên vai em không còn nữa
Trái tim tôi vỡ… mảnh nào cù lao?


Bỗng Nhớ Tản Ðà
Bèn Viết Tản Mạn

Ba vì núi Tản mây xanh ngắt,
một dải sông Thu nước vẫn đầy…

Bên Mỹ còn Mồng Chín, Việt Nam đã Mồng Mười.
Nhiều lúc nghĩ, mắc cười: sao không Mồng-Mười-Một?
Chắc người ta quên tuốt những ngày sắp già nua?
Ðời người như nụ hoa, đơm được mồng, mấy lúc?
Ðời người sẽ hạnh phúc… khi quên đi thời gian?
Thời gian trôi miên man… Lá xanh rồi vàng… rụng.
Tội gì mình lúng túng…
nghĩ ngợi điều bá vơ?
Xưa có người làm thơ có tên Cao Bá Quát…
đủ cho cỏ đồng rạp, đủ cho vua cúi đầu:
“Văn như Siêu Quát vô Tiền Tấn,
Thi đáo Tùng Tuy thất Thịnh Ðường.”
Mọi việc đều bình thường. Mọi điều rồi xong chuyện…
Con én mùa Xuân liệng, xập xòe và xập xòe…

Còn đang Tết, khỏe re. Hết Tết thì cày, cuốc.
Ðể trên đầu, Tổ Quốc. Ðể trong đầu, Tương Lai.
Ðể trong lòng…
Tình ai, sớm chiều buồn-mơ-mộng!
Tỉ tỉ năm cuộc sống vẫn còn tiếng chuông chùa,
còn tiếng chuông nhà thờ, còn những điều nhắc nhở:
Sống Là Ðể Yêu Thương!

***

Tôi làm thơ vấn vương những tiếng chuông chiều sớm,
thỉnh thoảng cũng phiền muộn: sao hoa nở rồi tàn?
sao mây bay lang thang? sao Mồng Mười rồi hết?
Năm tàn rồi tháng hết…
lại tới Tết, nữa, mà!
Và em cười như hoa, giận anh thì mới héo?

Có con chim chèo bẻo đứng trên sào bờ ao,
nó vừa kêu tiếng nào mà nghe buồn não nuột.
Những tiếng chuông lạnh buốt rớt xuống hồ,
lăn tăn…

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Slovenia đến hang động Postojna” (phần 2)


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thanh Thúy, tiếng hát khói sương

Không phải giờ nào nghe Thanh Thúy cũng được. Phải nghe vào lúc đó, lúc khuya, lúc muộn, lúc thời điểm của “tiếng hát lúc không giờ”...

Tuồng ‘Lan và Điệp’ và dĩa hát ‘Hoa Rơi Cửa Phật’

Đầu thập niên 1940, vở hát “Lan và Điệp” trình diễn trên sân khấu Năm Phỉ thì khán giả cải lương đã biết qua tình tiết lớp lang câu chuyện.

Báo chí Sài Gòn một thời niên thiếu

Cứ lấy một tờ nhật báo miền Nam đặt bên cạnh một tờ báo miền Bắc, ra cùng một ngày một tháng, sẽ thấy ngay sự tương phản.

Vài suy nghĩ rời về chữ và nghĩa

Để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy

Nguyễn Long, một người “can đảm” đi hết “con đường tình... một chiều” dài thăm thẳm của mình, với danh ca Thanh Thúy.

Tiểu thuyết ‘Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ’ đầy kịch tính

Trong ngày ra mắt sách “Cô Gái Việt và Người Chiến Binh Mỹ,” đạo diễn Bùi Sơn Duân phát biểu rằng, tình tiết câu chuyện mang nhiều kịch tính.

Mai về Ba Động cùng anh…

Tôi người Bắc như anh, không thể có quê ở Bà Rịa. Anh thoái thác rằng không biết số điện thoại của tác giả bài thơ Ba Động, nhưng sẽ nhắn lại ngay.

Quốc ngữ và nỗ lực ‘thoát Hán’ của các vua nhà Nguyễn

Chính nỗ lực tiên phong quảng bá Quốc ngữ là của trí thức miền Nam và nhờ chính sách tiến bộ, khoa học của chính quyền Pháp tại Đông Dương tạo đà cho chữ Quốc ngữ lan tỏa.

Giọt… – thơ Thọ Khương

Gió lạnh tê tái/ Nắng úa tàn phai/ Cà phê quán vắng/ Tình sầu trên vai/ Giọt thương nâu sẫm/ Giọt nhớ buồn câm

Vu Lan nhớ mẹ – thơ Huỳnh Ngọc Thương

Từ khi/ áo mẹ bung tà/ Giày con vẹt gót/ đường xa chưa về.../ Thân già,/ mấy dặm sơn khê/ Mo cơm Mẹ bới/ Hồn quê Mẹ đùm