Xuân xưa – Thơ Lan Thảo

Xuân xưa

Ta nhớ mãi những Xuân xưa Tết cũ
Với cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh
Với áo the, khăn đóng, pháo nổ rền
Với thịt mỡ dưa hành, câu đối đỏ

Những lời chúc, những tiếng chào trang trọng
Những phong bao mừng tuổi đỏ màu điều
Những ấm áp quây quần bên cỗ cúng
Những ngọt ngào hạnh phúc kể chi nhiều

Ta ngây thơ xoa nhẹ xấp lì xì
“Con gửi Mẹ, để dành mua sách học”
Diện áo mới, ta vòng quanh khắp xóm
Nghe bồng bềnh, thơ thới lẫn hân hoan

Lũ chim kêu chíu chít giữa nắng vàng
Hương hoa thoảng, gió mùa Xuân mát rượi
Tóc ba vá, chú tiểu cười điềm đạm
Quét lá vàng, chào đón khách thập phương
Gió sân chùa thoang thoảng vết trầm hương
Dưới chân Phật thì thầm bao ước nguyện
…..

Những Tết cũ, đã xa rồi kỷ niệm
Của một thời niên thiếu, thưở ngây thơ
Dưới sân chùa có một gã ngẩn ngơ
Xin Đức Phật ngày xưa nào quay lại.



Sàigòn ta nhớ

Xa lâu, vẫn nhớ Sàigòn
Ta yêu ký ức vẫn còn trong tim
Duy Tân cây rợp tiếng chim,
Quán chè quen thuộc vẫn tìm trong mơ

Sở Thú đám sóc lơ ngơ,
Thị Nghè nước chảy, lờ mờ cá bơi
Khắc khoải, một tiếng à ơi,
Thương lắm, nhớ lắm mảnh trời tuổi thơ

Hôm nay về lại chốn xưa,
Nhớ nhung đã trải, nắng mưa đã từng
Ngập ngừng, nửa bước nửa ngừng
Trong mơ ta nhớ, khác chừng rất xa…

Đượm buồn, ta lại hỏi ta :
“Trời Đất vẫn thế, cảnh đà khác xưa?”
Người quen cảnh lạ, buồn chưa
Người lạ cảnh lạ: “ngày xưa đâu rồi?”

Một mình, mỏi mệt, ta ngồi,
Mơ về chuyện cũ, xa rồi…” thật sao?”

(Nguồn: [email protected])

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Canh cà, trứng, và tàu hủ non”

Comment Disclaimers / Policy

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Những hình thái chiêm bao trong thơ Bùi Giáng?

Thiên nhiên trong thế giới thi ca Bùi Giáng là một thứ thiên nhiên được vẽ ra bởi lý trí và tiềm thức ấu thơ, làm bật nổi những khát vọng

Thanh Nam, giấc ngủ cô đơn

Nhà văn Thanh Nam tên khai sinh Trần Đại Việt, sinh năm 1931 tại Nam Định, Bắc Việt Nam, mất năm 1985 tại Seattle, Hoa Kỳ, vì bệnh ung thư.

Tuồng chiến tranh thịnh hành thời đầu thập niên 1950

Không hiểu do nhận định thế nào về nhu cầu giải trí, mà khán giả cải lương những năm đầu thập niên 1950 lại đổ xô đi coi tuồng chiến tranh.

‘Ánh Trăng’ của Nguyễn Xuân Thiệp – bài thơ như bút ký đời người

Thơ Nguyễn Xuân Thiệp là một làn gió mới thổi vào sinh hoạt văn học hải ngoại đầu 1990. Kết cấu thơ không cách tân thời thượng, nhưng mới.

Thơ Bùi Giáng ảnh hưởng Nguyễn Du, Huy Cận?

Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông. Tuy vậy, tiếng thơ ông khởi đầu ít phổ cập đại chúng.

Nhân một cái phân ưu

Tháng Giêng, 2019, cũng khoảng tháng này nhà thơ Nguyễn Bính qua đời ngay nơi quê quán Nam Định của ông, nhưng vào năm 1965.

Sân khấu Hậu Tấn với tuồng chiến tranh hiện đại

Đoàn hát Hậu Tấn ra đời đầu năm 1950 và khi gánh Hoa Sen hình thành khai trương bảng hiệu (1951) thì Hậu Tấn rã gánh.

Thơ Trần Vấn Lệ – Ôi Sao Thơ Buồn Vậy

Có bóng bởi có hình...Có hình nên có bóng.../ Anh nhớ em, bất động...sao trời rớt thành sương!/ Em ơi, anh dễ thương...làm thơ như vậy đó...

Mỹ như Tôi

Nhưng nếu tôi cũng thấy không được thoải mái, chính là vì tôi không thể không tự hỏi: Đây là nước Mỹ nào vậy.

Thơ Hoa Nguyên – Cho hết thời lãng mạn

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn/ Vẽ chân dung mình lên những củ khoai/ Ta lãng mạn cho hết đời bỉ vận/ Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài