Xõa tóc
Xưa xõa tóc xuân về hoa biết hát
Tuổi hồn nhiên say đắm mộng chiều sang
Tình ngẩn ngơ e ấp ánh trăng ngàn
Nhủ không nghĩ về ai sao vẫn nhớ
Xưa xõa tóc xua mây trời trăn trở
Duỗi đêm dài cho những ước mơ xa
Ngàn nhớ nhung tha thiết cuốn quanh ta
Để mỗi sáng bình yên quên ký ức
Xưa xõa tóc đem thu về lá rụng
Bóng nguyệt tàn cay đắng một tình chung
Người mãi xa vạn nẻo nỗi đau cùng
Đuổi dĩ vãng tình len lên mắt ướt
Xưa xõa tóc vai trần không biết lạnh
Nốt nhạc lòng sao mãi chẳng quên anh
Tình chối quanh hoa rũ chết trên cành
Biển tĩnh lặng người trôi xa tiếng nấc
Xưa xõa tóc cho đêm về quá rộng
Nửa phụ phàng xa cách, nửa trông mong
Em vẫn tô cho má phấn môi hồng
Đợi tiếng gọi tình đong thêm nỗi nhớ.
Khép giọt
Thả xuống dòng sông vạn đóa tình
Mưa tàn khép giọt nắng lung linh
Bàn quen ghế cũ chờ hơi ấm
Để tối quay về gác lặng thinh
Em vỗ đều tay tình nức nở
Giọt sầu chiu chắt giữ trong mơ
Đêm về cởi áo treo hoa mộng
Mộng hóa thuyền thơ bạt bến bờ
Giăng mắc sao trời trong mắt tối
Ngõ dài sâu thẳm cuốn tâm trôi
Ru nhau tiếng khóc đời xa lạ
Trả hết yêu thương một góc ngồi.
Tường vi
Em để chân trần trên lối đi
Vỡ òa nước mắt giọt chia ly
Tường loang vôi trắng đau tình úa
Chạm cánh tường vi tiếng nấc ghì
Em phủi mây trời cho nắng rơi
Áo xưa vạt khép giấu bao lời
Tình xanh ký ức vàng thương nhớ
Để tóc mây nào có sợi rơi
Em ngả vai mềm trên gối hoa
Dỗi hờn một cánh bướm bay xa
Tình phơi sắc thắm nên tình chết
Để suối hồn ta xót ngọc ngà
Em thả sâu tình trong đáy ly
Mắt tô mầu tối vẫn kiêu kỳ
Tình ơi! Gian dối lòng không tiếc
Một thoáng mây về mưa ướt mi.
Muộn màng
Tí tách giọt mưa sa
Đêm xô về rất lạ
Tiếng kinh cầu thanh thoát
Tình muộn màng xót xa
Giấu đi vầng trăng cũ
Đan áo tím mây mù
Em chìm trong tĩnh lặng
Dế khóc tình phù du
Nến hong vàng nỗi nhớ
Trời đợi gió ngẩn ngơ
Áo xưa tà khép lại
Em hát tình vu vơ
Tí tách giọt mưa về
Ngàn sầu một giấc mê
Tâm chìm trong giá buốt
Gót đếm tình lê thê.

















































































