Ngành giáo dục tại Việt Nam khủng hoảng vì ‘mỗi nơi một phách’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Giáo dục tại Việt Nam đang trong cơn khủng hoảng trầm trọng khi giới lãnh đạo ngành này đối phó “mỗi nơi một phách.”

Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) của chế độ hôm Chủ Nhật, 19 Tháng Chín, tường thuật một số ý kiến nêu ra tại cuộc hội thảo có tên “Xây dựng và vận hành trường học trực tuyến, vai trò của cán bộ quản lý và giáo viên cơ sở giáo dục phổ thông” do Viện Nghiên cứu khoa học quản lý giáo dục, Học viện Quản lý giáo dục vừa tổ chức.

Một cậu học trò tập thể dục theo hướng dẫn của giáo viên trước máy computer ngay trước của tiệm của gia đình ở Hà Nội. (Hình: NHAC NGUYEN/AFP/Getty Images)

Hơn hai chục tỉnh thị có dịch COVID-19 nghiêm trọng đã phải phong tỏa suốt hai tháng qua để chống dịch. Học sinh bắt đầu năm học mới đã không tới trường mà ngồi ở nhà học trực tuyến. Những tỉnh nào không có dịch nghiêm trọng thì vẫn đến trường bình thường.

Việc thầy cô phải dạy và học sinh ngồi học ngay tại nhà qua internet rất mới mẻ với một nước nghèo như Việt Nam. Thiếu chuẩn bị cho cả thầy lẫn trò trong khi đường truyền internet thì “chập chờn,” thầy khó dạy và học trò khó lãnh hội kiến thức.

Ông Phạm Ngọc Sơn, phó trưởng khoa Sư Phạm của Đại Học Hà Nội được thuật lời nói rằng nhiều trường “triển khai” dạy trực tuyến khá lúng túng vì dạy trực tuyến khác với dạy tại lớp. Thầy giáo không thể “bê” nguyên cái bài giảng khi học sinh ngồi trong lớp vào dạy trực tuyến. Theo ông cần điều chỉnh bài dạy cho thích hợp.

“Đáng ra khi dạy trực tuyến, việc xây dụng một cơ sở dữ liệu học tâp chung cho các trường cần triển khai sớm để có kho dữ liệu chung cho giáo viên cả nước, tránh tình trạng giáo viên phải tự lên mạng tìm tài liệu, độ chuẩn xác nhiều khi chưa cao. Cũng có thầy cô gặp khó khăn về dữ liệu bài giảng phải đi xin hay mua giáo án trên mạng để giảng dạy”. Lời ông Phạm Ngọc Sơn được VOV dẫn lại.

Theo ông Sơn, phần nhiều các trường dùng phần mềm Zoom chuyên dụng cho các buổi họp để dạy học. Nhưng khi bị “lỗi mạng” thì “chính các thầy cô cũng không biết khắc phục như thế nào”.

Đã vậy, học tại lớp thì học sinh ngồi cố định tại một lớp, giáo viên di chuyển từ lớp này sang lớp khác. Nhưng học trực tuyến, mỗi khi đổi môn học và đổi thầy, học sinh lại “nháo nhào” đi kiếm lớp học trực tuyến khác “gây tình trạng xáo trộn, nghẽn mạch”.

Một học sinh tiểu học ở Sài Gòn học trực tuyến qua máy điện thoại vì không có máy tính bảng hay máy để bàn. (Hình: Tuổi Trẻ)

Bên trên cả những khó khăn phức tạp của việc dạy và học trực tuyến, tại Việt Nam còn một số rất lớn học sinh không có máy điện toán để học.

Gia đình cha mẹ cũng không có khả năng tiền bạc để thuê bao Internet. Khả năng thất học của các em có thể xảy đến trong khi những đứa trẻ có máy điện toán để học cũng không suông sẻ, thuận lợi.

Chỉ riêng tỉnh Hậu Giang, tờ Thanh Niên hôm Chủ Nhật nói có khoảng 60,000 học sinh “thiếu thiết bị học trực tuyến”. Còn tỉnh Kiên Giang thì hơn 96,000 học sinh “không có khả năng mua sắm thiết bị học trực tuyến, chiếm hơn 32% học sinh toàn tỉnh.

Ngay tại Sài Gòn “còn khoảng 39,000 học sinh thiếu thiết bị, đường truyền học trực tuyến” sau khi có lời kêu gọi các nhà hảo tâm cung cấp máy điện toán cho khoảng 34,000 học sinh khác.

Đó là không kể 68,550 học sinh theo cha mẹ chạy về quê tránh dịch từ mấy tháng nay chưa quay lại. Phần lớn là con em những gia đình công nhân nghèo khổ nên chuyện học hành của các em cũng mù mịt không kém. (TN) [kn]

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT