BLMT
Bằng lăng màu tím

Xưa anh hỏi: “Em thích màu gì nhất?”
Em trả lời: “Màu tím lúc hoàng hôn,
Nhìn chiều buông thấy bối rối tâm hồn
Rồi mơ mộng gởi tình theo nắng nhạt.”
Câu nói vu vơ khi chiều chợt tắt
Em vô tư chẳng nghĩ tới điều chi
Nhưng một lần trên lối nhỏ cùng đi
Anh ngắt tặng em, cành bằng lăng tím.
Anh cười bảo: “Để em làm kỷ niệm
Những tháng hè hai đứa phải xa nhau.”
Em thẹn thùng nhìn hoa tím anh trao
Anh ấp úng: “Hoa có điều muốn tỏ.”
Tuổi mười tám đôi mươi vào ngày đó
Dưới khung trời rực tím của bằng lăng
Nép vào anh em khe khẽ đáp rằng:
“Em yêu lắm cành bằng lăng màu tím.”
Mấy chục năm vẫn chưa quên kỷ niệm
Thuở ban đầu thơ mộng của ngày xưa
Chiều hôm nay nắng tắt, gió nhẹ đưa
Em chợt nhớ, cành bằng lăng màu tím.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)









































































