Đi tu – Thơ miên di

miên di

Đi tu 

Yêu em đến nỗi vô cầu có em. (Tranh: Nguyễn Trung)

Tôi tu trong cuộc tình buồn
Chân như mơn mởn trên cồn cỏ hoa

Chùa tôi là cõi ta bà
Đường là tràng hạt, khóc là câu kinh

Tu trong cuồng dại cuộc tình
Để nghe Phật tính trong mình nổi lên
Ngồi thiền trên những cơn ghen
Không yêu thì mẹ đẻ em làm gì

Sát-na cái khoảnh bật khuy
Vô ưu trong những tư nghì đảo điên

Tôi tu bằng những ưu phiền
Lắng nghe thật tính nơi miền khổ đau

Có em bằng cách không nhau
Yêu em đến nỗi vô cầu có em

Phật của tôi không tuổi tên
Tôi tu trong cuộc nổi nênh đời mình
Nhà tôi là cả hành tinh
Tha nhân là một gia đình, người than

Tôi tu bằng cuộc tình tàn
Ngồi lần tràng hạt bằng ngàn vì sao

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT