Đưa người qua mấy đồi sương phủ – Thơ Phạm Chu Sa

Phạm Chu Sa

Đưa người qua mấy đồi sương phủ 

Tôi đưa người còn biết ai đưa tôi. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Đưa người qua mấy đồi sương phủ
Mùa sương buốt lộng hai tay xuôi
Đưa người qua mấy đồi sương phủ
Hồn chập chùng theo từng tiếng chuông ngân
Giờ thánh thiện. Giờ chia xa kỳ diệu
Bàn chân tôi lún xuống ăn năn.

Tôi đưa người còn biết ai đưa tôi
Sương bao la và gió lộng trên đồi
Co ro chiếc bóng đời mộng ảo
Tôi còn gì trong trái tim côi?

Người khuất nhòa trong hồn tôi mù sương
Rừng cây xanh bóng lá chập chờn
Tôi réo gọi tên người. Ngày thê thiết
Tôi gọi ngàn lần tên tôi Cô Đơn

Người như gió và tôi như sóng
Ôi sóng hồ xanh như chiêm bao
Người đâu biết muôn ngàn nghiệt ngã
Tôi một mình hụt hẫng lao đao.

Tôi bay theo gió trên đồi buốt
Trở về sống tiếp cõi chiêm bao.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT