Giới thiệu thơ Nguyên Lạc – Quê hương tôi không có mùa Thu

Nguyên Lạc
Quê hương tôi không có mùa Thu

Mùa mưa lâu buồn lên mắt em! (Hình: LAKRUWAN WANNIARACHCHI/AFP via Getty Images)

 

Quê hương tôi không có mùa Thu
Biết lấy chi mơ thu sương mù?
Dòng Cửu Long lặng lờ soi bóng
Đưa tiễn người rụng trái mù u!

Nam bộ tôi không có mùa Thu
Chỉ nắng mưa trời đổi hai mùa
Tiễn chân em về bên xứ lạ
Bìm bịp sầu khàn tiếng tiễn đưa

Mùa quê tôi không thu mắt em
Không đón đưa ga nhỏ êm đềm
Không rượu vang đèn vàng tiễn biệt
Chỉ hàng bần xám thẫm… đóm đêm!

Mùa mưa lâu buồn lên mắt em!
Mưa trên sông mờ mắt kiếm tìm
Theo con nước lục bình hoa tím
Bám vào thuyền ghì chặt… buồn thêm!

Hậu Giang tôi không có mùa Thu
Không biệt ly thu đẫm sương mù
Chỉ thảm buồn con thuyền rời bến
Ra đi! Lòng thương nhớ xuân thu!

Vắng bóng em Tháng Chín quê tôi
(Chắc nơi kia mùa Thu kinh kỳ?)
Giọt mưa rơi trên sông ngầu đục
Lạnh một dòng sầu nỗi biệt ly!

Quê hương tôi không mùa Thu đến
Chỉ nắng mưa mùa đến mùa đi
Những dòng sông hiền hòa bình dị
Đủ cho tôi ấp ủ bao tình!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT