Hư ảo – Thơ PN Thường Đoan

PN Thường Đoan

Hư ảo

cám ơn anh đã độ lượng/ hôn trăng đêm vỡ những hạt sương. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

rơi lại phía sau là chiếc lá
rơi lại phía sau là cơn gió
rơi lại phía sau là nỗi nhớ
cày đêm trắng vỡ tung.

cám ơn anh đã đến
dẫu không thật thà cũng không là dối trá
dẫu không nồng nàn cũng không là hờ hững
anh đến bằng sự va chạm hư ảo

ngoài kia mùa thu không còn nữa
cũng không còn nữa
trời chớm đông với chút rét nhẹ môi
nào đã ai nhóm dùm em bếp sưởi

cám ơn sự lặng lẽ của đất trời
để em nghe được trái tim anh nói
cám ơn cả giấc chiêm bao chiều ngắn ngủi
đầy hơi thở đàn ông

cám ơn anh đã độ lượng
hôn trăng đêm vỡ những hạt sương
cành hoa hồng muộn màng dăm lên đất ẩm
mùi hương lạc mất ngỡ ngàng…

rơi lại phía sau là nắng vàng
rơi lại phía sau là mùa xuân dịu ngọt
rơi lại phía sau là cơn khát
rơi vào tận cùng là cô độc

và em với tiếng chuông nhà thờ
rơi!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT