Ở một vùng rất nhiều bơ vơ – thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Huỳnh Liễu Ngạn

Ở một vùng rất nhiều bơ vơ

cho vàng lá rụng sầu lên áo/ cho môi thoa thít hoài giấc mơ. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

ở một vùng rất nhiều bơ vơ
không có ai che nón bài thơ
không có áo dài đi qua phố
không có trăng rơi ở đáy hồ

ở một vùng ít gió ít mây
cho tóc em buông dài mịt mờ
cho vàng lá rụng sầu lên áo
cho môi thoa thít hoài giấc mơ

ở một vùng sương ít long lanh
cho mắt em tan trong biển tình
cho răng đụng nhẹ làm chảy máu
cho ruột gan mềm thở loanh quanh

ở một vùng ít lá nhiều cành
cho bàn tay vuốt nhẹ trời xanh
cho má em gầy thêm chút nữa
để khỏi mắt anh nổ tan tành

ở một vùng ít chào hỏi thưa
không ai liếc xéo với liếc đưa
dù có đi trưa hay về tối
chỉ ánh trăng thề sẽ đón đưa

ở một vùng không có bến đò
để dòng sông đợi chờ âu lo
để em miệt mài trôi theo gió
cho sông chứng kiến phút hẹn hò

ở một vùng đêm sáng như ngày
mà em xa tít tận trời mây
đêm như lạnh xuống vài ba độ
làm khép đôi môi đã guộc gầy

ở một vùng xe chạy như bay
tìm em như thể tìm chim bay
anh đi xe buýt làm sao đuổi
kịp thấy em bay chóng mặt mày.

18/2/2020

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT