Trần Hạ Vi
Khúc ru tình muộn

Ngọn buồn rũ đọt thấm lòng đất nhám
Tôi ngồi tết sợi cô đơn
Lựa trăm tiếng khóc cười có dư
Lọc ra một giọt buồn tinh túy nhất
Giọt pha lê trong veo
không vẩn đục
Lựa mùi nỗi nhớ không tên chống chếnh
tết cùng mùi tuyết lạnh tinh sạch ram ráp làn da
Ngày và đêm của chúng ta
Mối tình của chúng ta
Những ngọn nến trong ngôi đền thiêng chưa bao giờ tắt
Tôi đong nhớ đếm thương không bằng nước mắt
rủ xuống màn chiều
lạnh lẽo tịch liêu
Tâm can
nghiêng đổ
xuống chiều
Vần thơ lay lắt
liêu xiêu gửi người.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683







































































