Lời tỏ tình tuổi mười tám – thơ Nguyễn Ngọc Lâm

Nguyễn Ngọc Lâm

Lời tỏ tình tuổi mười tám

Muốn làm quen mà không dám ngỏ lời. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Ngày ấy tuổi tôi tròn mười tám
Trái tim vô tư chưa biết nhớ bao giờ
Hồn bình yên như hồ nước mùa thu
Không gợn sóng chưa in hình thiếu nữ

Rồi một hôm tan trường về lối cũ
Thật tình cờ chạm ánh mắt hoa khôi
Em – làng bên học cùng trường khác lớp
Muốn làm quen mà không dám ngỏ lời

Rồi từ đó chiều về tôi đứng đợi
Dáng ngọc ngà trong tà áo trắng bay
Vừa sánh vai em thẹn thùng bối rối
“Anh kỳ ghê sao theo lối em hoài”

“Nhà của em nằm xa tít thôn Tây
Anh thôn Đông cớ gì đòi chung bước
Em sợ lắm nếu mẹ cha bắt được
Sẽ đánh đòn em đấy biết không anh?”

Đêm trở về ngồi nhung nhớ thâu canh
Lòng bâng khuâng thương dáng em gầy nhỏ
Hồn xuyến xao nhớ bờ môi mọng đỏ
Tim bồi hồi vương luyến nụ cười duyên

Mùa Hạ cuối đến gần dạ rối ren
Nhớ thương em muộn phiền bao đêm thức
Trằn trọc nằm lòng cồn cào bứt rứt
Nghĩ suy hoài mình nên nhớ hay quên?

Lỡ yêu rồi tôi liều quyết một phen
Viết thư lòng gửi trao em chiều ấy
Lời tỏ tình đầu tiên tôi ghi đầy trang giấy
Chỉ vẹn ba từ đỏ thắm “ANH YÊU EM!”

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT