Màu lặng lẽ – Thơ Hoàng Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn

Màu lặng lẽ 

Lạc loài bay trong cánh gió/ Màu yêu xưa lặng lẽ chìm. (Tranh: Nguyễn Trung)

Tôi mông quạnh về ngang tôi
Núi đã trọc sườn đồi lạnh
Nhánh cây rét khô sụt sùi
Những vết chân người hẻo lánh

Em vẽ giùm tôi bàn tay
Mùa này mùa da trốc lở
Cho tôi nhìn lại ngón gầy
Chữ viết ngày vin duyên nợ

Trên nét vút thư pháp em
Bay tôi như chim không cánh
Và câu thơ trạng thái mềm
Đường cong chân mày rất đậm

Và thơm ngon cốc rượu mùi
Lân mẫn quận về yêu ái
Ôi những ngày vui tình vui
Rồi bóng mây dần quan ngại

Ta phôi pha về trong nhau
Một thời hồng giấc vô niệm
Mỗi ngày tha một vết nhàu
Cho những nụ tình khan hiếm

Đã về. cùng thôi. vắng im
Như mơ hồ một cánh chim
Lạc loài bay trong cánh gió
Màu yêu xưa lặng lẽ chìm

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT