Một bài thơ cũ: Nhà thơ Ngân Giang

Nhà thơ Ngân Giang. (Hình: Wikipedia)

Nhà thơ Ngân Giang tên thật là Đỗ Thị Quế, còn có các bút danh khác là Hạnh Liên, Đỗ Quế Anh, Nguyệt Quyên. Bà sinh ngày 20 Tháng Ba, 1916, tại phố Hàng Trống, Hà Nội. Quê gốc của bà ở thôn Hướng Dương, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (nay thuộc thủ đô Hà Nội).

Ngân Giang sinh ra trong dòng họ chuyên nghề thêu ren và bốc thuốc bắc, nhưng có truyền thống văn học.

Lên 6 tuổi, Ngân Giang đã được cha dạy cho chữ Hán, học chữ Quốc Ngữ của một người thầy hàng xóm và được người bác gái làm nghề thuốc yêu thích thơ Đường dạy cho cách làm thơ phú. Lên 8 tuổi, bà đã có bài thơ đầu tiên tên Vịnh Kiều đăng trên báo Đông Pháp, với bút danh Nguyệt Quyên.

Năm 1932 khi mới 16 tuổi, bà in tập thơ đầu tiên “Giọt Lệ Xuân,” ký bút danh Hạnh Liên, do nhà xuất bản Tân Dân ấn hành.

Năm 1938, bà rời Hà Nội vào Sài Gòn, viết cho Điện Tín nhật báo, báo Mai. Sau đó, bà trở ra Hà Nội viết cho Tiểu Thuyết Thứ Bảy, Phổ Thông bán nguyệt san, Đàn Bà…

Ngân Giang mất ngày 17 Tháng Tám, 2002, và được an táng tại quê quán gốc của bà là làng Hướng Dương, huyện Thường Tín.

Tác phẩm chính:

Giọt Lệ Xuân (nhật ký và thơ dưới bút danh Hạnh Liên, nhà xuất bản Tân Dân, 1932)
Tiếng Vọng Sông Ngân (Nhà xuất bản Lê Cường, 1944)
Những Ngày Trong Hiến Binh Nhật (nhà xuất bản Đức Trí, 1946)
Những Người Sống Mãi (nhà xuất bản Sự Thật, 1973)
Ba tập Thơ Ngân Giang (nhà xuất bản Phụ Nữ, 1989 – nhà xuất bản Trẻ 1991 – nhà xuất bản Phụ Nữ 1994)

 

Tranh Mai Thứ.

Sau phút biệt ly

Trời ở đâu, mà nước ở đâu?
Mây bay tám hướng lạnh chân cầu.
Tôi đi, đi mãi tìm trăng rụng
Loáng thoáng hoa rừng vướng vó câu.

Nhà ở đây, và tôi ở đây
Nửa khung cửa nhỏ, cánh thơ đầy.
Từng chiều nhẹ nhẹ vương theo gió
Có cả trăng về với bóng mây.

Thôi nhé! Người đi cứ việc đi
Nhìn nhau lần chót nữa mà chi?
Có hồn nghệ sĩ lang thang đấy
Tiếng hát vang đường khóc biệt ly.

Tôi mơ hoa đăng đêm Giang Châu
Bốn mắt ngời sao… Họ hiểu nhau.
Họ hiểu nhau rồi, sau buổi ấy
Đôi lòng cùng nặng trĩu thương đau.

Bờ suối kìa ai soi võ vàng
Nét gầy hằn rõ vẻ hiên ngang.
Tôi về khép kín dư âm lại
Cho đọng tơ lòng những tiếng vang.

Đấy một người đi tìm một người
Sa trường ghê lạnh máu tanh hôi
Sa trường có cả vầng trăng đẹp
Tôi nhớ đêm nào giọt lệ rơi.

Có tiếng chân người bước ở đâu
Mênh mang cồn vắng trắng ngang đầu.
Sang Tần buổi ấy chia cành liễu
Sông Dịch trầm trầm nhạc nhớ nhau.

Kìa đôi chim én đã bay về
Mà cánh chim bằng vẫn cứ đi.
Lá rụng, cành rơi cành thấp thoáng
Trăng vàng gầy gõ tiếng tử quy.

Thôi, không nhạc nữa, không thơ nữa
Không khóc, mà không một tiếng cười.
Tôi nhất định không, không tất cả
Khi người ấy vẫn ở xa xôi.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: [email protected] hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn

Mười năm cuối đời Hoàng Anh Tuấn sống tại San Jose, vẫn làm thơ dù sức khỏe suy giảm nhiều. Ông mất 1 Tháng Chín, 2006, hưởng thọ 75 tuổi.

Giới thiệu thơ Nguyên Dũng – Ngàn năm mây bay

Chiều mưa Long Beach/ Đi về một mình/ Đường phố buồn tênh/ Trời giông bão lên/ Lối về đêm thâu/ Chìm dưới mưa sầu

Giới thiệu thơ Phạm Hồng Ân – Cõng thơ lên núi

buồn tình ngồi vuốt chòm râu bạc/ chợt ngó trong gương: đêm sắp rơi/ ta muốn cõng thơ lên núi ở/ chán cảnh phồn hoa ngập rác người.

Giới thiệu thơ Tâm Nguyễn – Rải rác những mồ hoang

Còn đó mồ hoang khắp núi đồi/ Hồn ma lạnh lẽo chẳng hương khơi/ Nhiều thôn cháy sạch người thiêu sống/ Lắm làng trơ trọi xác nằm phơi

Giới thiệu thơ Tháng-Giêng và Em – Con sáo

Chiều nay con sáo sổ lồng/ Để anh Hai Lúa xách lồng chạy rong/ Ước gì bắt lại sáo bông/ Để anh nhốt lại “lồng son tháp vàng”

Giới thiệu thơ dũng trung kqđ – Vĩ Tuyến

Con!/ Nếu vẽ bản đồ,/ Hãy nhớ nhẹ tay khi kẻ đường vĩ tuyến/ Đừng rạch sâu như địa đạo, chiến hào.../ Lỡ nơi ấy chọn làm đường chia cắt

Giới thiệu thơ Quảng Tánh Trần Cầm – xứ muỗi, nửa khuya

đêm về nghe lắng đọng/ trước mặt tôi/ trang giấy trắng, rất trắng/ không một chữ/ đơn độc tận cùng/ chờ đợi dòng cảm xúc

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Ngô Tịnh Yên

Ngô Tịnh Yên (1963-) tên thật là Ngô Thị Tuyết Trinh, còn có các bút hiệu Mimosa, Trà My, sinh tại Sài Gòn, hiện định cư tại California.

Giới thiệu thơ Đinh Trường Chinh – Đi Cày Về Tạt Ngang Thăm Mẹ

chiều ghé về thăm mẹ/ qua hàng cây liêu xiêu/ mẹ ngồi trong bóng tối/ thở những ngày quạnh hiu/ - ai đó?/ - con về đây/ ngồi sửng im ngày

Giới thiệu thơ Phượng Các Vũ Thị Mưu – Say mộng

thương nhớ lắm/ hồn ai ru cõi vắng/ mộng mơ hồng/ thân ngọc nhốt kiêu sa/ ngây ngất say/ trăng ngà nghiêng tỏa giấc