Nhớ bà – Thơ Vũ Đăng Bút

Vũ Đăng Bút

Nhớ bà

Gọi bà, nước mắt cháu trào rơi. (Tranh: Bé Ký)

Bà ơi bà, bà của cháu ơi.
Gọi bà, nước mắt cháu trào rơi.
Căn phòng đang ấm, giờ lạnh lẽo.
Bữa cơm trưa ấy vắng bà rồi!

Căn nhà rộng với bao nhiêu thứ.
Vẫn thấy trống trải đến vô cùng.
Bố bảo thế và lau nước mắt.
Bởi có gì thay được bà đâu.

Vườn nhà quả chín lứa đầu.
Nhưng bà còn đâu cháu biếu.
Nhà vừa thu xong vụ lúa.
Gạo mới bà chưa kịp ăn.

Đâu còn được nghe bà khen.
Khi cháu học bài điểm tốt.
Những lần gặp mưa bị sốt.
Cháu đâu còn được bà chăm.

Năm ngoái bà tuổi bảy nhăm.
Được khen tuổi cao mẫu mực.
Bà bảo: Sống từ tâm đức.
Để “lộc” lại cho cháu con.

Năm nay bảy sáu tuổi tròn.
Bà về sống nơi cõi Phật.
Trong phòng khói hương phảng phất.
Thẩn thơ cháu đi tìm bà…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT