Thì thầm Vu Gia – Thơ Bách Mỵ

Bách Mỵ

Thì thầm Vu Gia 

Không biết bao nhiêu mùa trăng thương nhớ xuôi nguồn. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Không biết bao nhiêu mùa trăng thương nhớ xuôi nguồn
Núi dẫn nước theo sông về biển
Mặt trời mỗi ngày lặn sau trí nhớ
Trên những nhịp cầu mẹ gánh ngày xưa đi

Có một khúc đời nghẹn ngào xanh
Khi con biết dáng đứng bước đi của mình được vun lên từ cây cỏ
Mẹ không nói gì thêm từ ngày ông bà thêm tóc bạc
Chỉ hát rằng: Những mùa xuân đang ríu rít qua cầu

Vu Gia là một nếp nhà
Khi ai đó nhắc tên sông con liền nhớ đến dáng cha ngồi chẻ củi
Chiều chảy dài trên tấm lưng nâu sẫm
Những giọt mồ hôi cha trả hết về sông

Vu Gia là thửa ruộng buổi hừng đông
Con trâu trắng kéo mặt trời trồng tỉa
Những ngọn roi cha quất tung mặt nước
Và lòng con thương mãi kiếp cày bừa.

Vu Gia là chiếc giường tre nơi mẹ sinh con
Nằm trên nước thấm chuyện đời từ cơn đói
Ngẩng nhìn trăng non lên phía biển
Từng đợt sóng ngầm lao xao sống lưng.

Cha mẹ đã sống những đời nước chảy
Lòng không vướng víu mất còn
Buổi chiều ráp con vào thương nhớ
Giọng hát ru từ nghìn xưa thức dậy

Chiều nay về đứng bên sông
Thấy mâm cơm ngày nào đang rộn ràng phía núi
Những đôi đũa bằng mẹ so ra lúc nào cũng thừa một đôi đũa lệch
Bài học về những miếng ngon dâng đời đừng gắp hụt, gắp sai

Chiều về bên dòng xưa xanh trong
Nghe những bước chân hiền từ đang rời bến
Ai đó để lại giọng hò trên đỉnh núi
Mật mã là: Con về đây Vu Gia!

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việ.” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT