Tìm đến bao giờ – Thơ Thu Hoài

Thu Hoài

Tìm đến bao giờ  

Ta cùng quẫn quanh khu vườn năm ấy (Hình: Nguyễn Đức Cung)

Ta tìm nhau qua trò chơi trốn bắt
Cuối vườn xưa, che mắt, đếm năm mười
Đến mười lăm, chưa kịp khỏi ba mươi
Em đã trốn!
Chạy đâu?
Tìm không thấy
Ta cùng quẫn quanh khu vườn năm ấy
Em bỏ mặc ai ngồi đếm tuổi đời
Tay úp mặt ôm đá sầu chờ đợi
Bốn mươi, bốn lăm, qua đến năm mươi
Ta đếm nắng rơi theo mùa lá mới
Vàng đến bao lần? Mới gọi tàn thu
Em trốn nơi đâu đếm hoài lá rũ
Năm lăm chưa? Sao đã vội sáu mươi
Thu qua thuở nào rồi mùa đông tới
Mang kính, giấu buồn che vết chân chim
Tình cờ gặp ai xưa hoài tìm kiếm
Trốn cả đời nhau theo bước thăng trầm

tiếng vọng xa về
sao nghe quen lắm!
năm, mười, mười lăm…
hơn bốn mươi năm

tiếng đếm đâu đây
sao nghe buồn lắm
gõ nhịp kinh chiều
sáu mươi, sáu lăm

tiếng đếm lặng lờ, hoàng hôn đã xẩm
tìm đến bao giờ bảy mươi, bảy lăm…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT