Trách người xa – Thơ PN Thường Đoan

PN Thường Đoan

Trách người xa

hai mươi năm dài anh đi biền biệt. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

người về làm chi cho thêm ngỡ ngàng
gợi lại tình xưa xa xôi
thà đừng tìm nhau để yêu thương đi theo suốt đời
cánh chim trời vút bay từ lâu

thơ ngây môi hôn lần đầu
còn nồng cơn mê từng cuộc tình sau
người đi qua đời hương người ở lại
ngẩn ngơ đời nhau

người về mang theo mùa xuân se cạn
tình nồng ngày xưa thôi nồng
nghe tiếng con tim kêu trong chiều tàn
lạnh lùng mắt nhìn lúc tiển đưa nhau

hai mươi năm dài anh làm sao biết
muộn phiền em mang gù lưng
hai mươi năm dài anh đi biền biệt
em thành thạch sùng khắc khoải đêm sâu
em thành tháp chuông
lặng lẽ trong sương ngóng xa vô vọng
buông lời kinh cầu gõ vào lưng đêm

thà để cho em sống trong dối gian ngày xưa
thà để cho em nuối tiếc như bao ngày qua
thà để cho em vì anh nhớ mãi tình đầu
vì anh lọc lừa những người tình sau

người về để thêm lần đau cuối đời
xuân hồng đã phai từ lâu
một sớm vắt tim mới hay trái tim héo khô lâu rồi
nước mắt không còn phải chia cho nhau.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683
(Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT