“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 39
Bà hàng bún liếc nhìn hai người, liếc nhìn hai tô bún. Bà để ý thấy những sợi bún hôm nay được Phong Sương đối xử tương đối bớt tàn nhẫn. Cô nàng lại ríu rít như đứa trẻ thơ, Phong Sương nói hết chuyện này đến chuyện khác cho Phong nghe.
-Anh có biết người ta lớn lên ở đây không?
-Phong Sương được sinh ra ở Lào à?
-Còn gì nữa, nhưng người ta không ở nhiều với mẹ đâu, người ta ở với cô Hai, cô Lụa. Lúc bé nghịch lắm đấy.
-Như vậy Phong Sương ở Sà Vằn chắc lâu lắm rồi nhỉ?
-Em ở đủ mọi nơi, Sà Vằn, Pặc Sế, Pạc Sòng, Vạn Tượng, Luang Prabang, cả Mỹ nữa…
Buột miệng nói chữ “Mỹ”, Phong Sương cảm thấy mình hớ vô cùng. Diana đã dặn, không được cho mọi người biết, xuất xứ từ Mỹ về. Cũng kệ, nói cho người mình đang thương cũng có sao.
Nhưng Phong lại nhẩy nhổm với chữ “Mỹ” ấy. Phong tự nhủ, phải vô cùng kín đáo với những hiểu biết về đời sống bên Mỹ của mình, cùng phải dặn dò kỹ thêm những đứa em. Chúng cứ đem những chữ như: OK. ra nổ với nhau trước mặt Phong Sương, coi bộ không xong.
-Tôi không biết Phong Sương từ Vạn Tượng xuống, nếu không mình đã hẹn nhau tại Vạn Tượng. Ðỡ mất thời giờ của cả hai.
-Không, em phải xuống đây để coi lại hết những việc làm của anh và ông Sán trong một vài năm qua. Hai người có vẻ lấn đất quá nhỉ?
Phong Sương lại tự trách mình, nói chuyện với một tay buôn lậu sừng sỏ, không biết sao cứ đưa lưng ra cho người ta xem.
-Chúng tôi cũng chỉ là những người buôn bán kiếm sống thôi. Phong Sương nghĩ sao về đề nghị của chúng tôi?
-Cá nhân em, em nghĩ không trở ngại, nhưng em phải tham khảo thêm ý kiến của mọi người.
-Phong Sương không phải là người chính thức điều hành?
-Ðúng, nhưng em mới nắm tất cả trong tay được ít lâu thôi, nên phải hỏi lại cô Lụa nữa, vì chuyện bán súng đạn của anh hơi mới mẻ với em.
Quả thật, chuyện súng đạn quá mới với Phong Sương. Lại nữa, sau hơn chục năm sống với cô Lụa, Sương cảm thấy cô không được thoải mái lắm với Diana.
Bất cứ chuyện gì, sau khi bàn tán với Phong Sương, cô đều phải cho Diana biết. Với một loại quyền lực đen đầy ma quái, cô Lụa đã thao túng hầu hết giới giang hồ của xứ Lào. Không hiểu sao, cô có vẻ úy kỵ Diana ra mặt. Riêng Phong Sương, vì trên nguyên tắc vẫn đang làm việc cho North Star, lãnh lương hàng tháng, nên đã phải chấp nhận những chỉ thị của Diana. Có lẽ Phong Sương phải thông qua cho Diana biết về chuyện buôn bán này. Gì chứ, súng đạn cô nàng có vẻ nghề lắm.
-Em sẽ gọi điện cho cô Lụa và em trả lời anh ngày mai.
Buổi chiều qua thật nhanh. Phong Sương không biết phải làm sao để níu kéo lại được thời gian cũng như níu kéo lại được Phong. Trời cứ tối dần. Cuối cùng Phong Sương phải đóng lại vai trò của tối hôm trước: Bịn rịn chia tay, lòng chẳng muốn rời.
-Alô, Diana, mình có mất cái gì đâu. Em chỉ cần trực tiếp liên lạc với ông Khun Sa một lần thôi, sau đó mỗi chuyến hàng mình đều được hoa hồng.
Ðã cả hơn mười phút đồng hồ, Phong Sương cố thuyết phục Diana chấp nhận việc trung gian bán vũ khí, nhưng hình như không thể nào thay đổi nổi lập trường “không” của Diana.
-Conchita (Phong Sương), trung tá chắc chắn sẽ không bằng lòng chút nào hết về việc chị nhúng tay vào chuyện này, ông ta sắp sửa tranh cử thượng nghị sĩ, do đó em chắc chắn câu trả lời của ông cũng sẽ là không. Conchita, em nghĩ chị đừng nên đặt em vào một tình trạng khó xử.
Như thế rõ ràng là Diana thật sự quyết liệt không muốn mình dính vào vụ này. Cuộc điện đàm được kết thúc sau đó một vài phút.
Trong một vài phút cuối cùng qua điện thoại cùng Diana, đầu óc của Phong Sương như một chiếc máy điện toán. Diana đã nhất quyết không, nhưng Phong Sương cũng chẳng chịu lùi. Chiếc máy điện thoại lại được tiếp tục bấm số.
-Alô, chú đó hả…, chú có khỏe không?… Cháu là Phong Sương nè, chú không nhận ra giọng cháu hả? Cháu cần nhờ chú một chuyện…
…
-Dễ thôi, chú liên lạc với ông Khun Sa giùm cho cháu, cháu muốn gặp ngay ông ấy…
…
-Nhé, chú làm ngay cho cháu nhé, cháu chờ chú trả lời cháu tại nhà cô Hai đấy. Thương chú nhiêu, nhiêu, nhiều.
Câu trả lời của Phong Sương cho ngày hôm sau đã không đến được tai của Phong, vì Phong Sương đã biến mất khỏi nhà cô Hai. Phong đã phải chờ một ngày, hai ngày, đến chiều ngày thứ ba mới nhận được điện thoại của Phong Sương gọi đến khách sạn.
-Alô, anh Phong, anh có thể gặp em ở quán ăn Sớm Mai không?
…
-Em sẽ cho anh biết nhiều chuyện hay lắm, anh đến đó ngay nhé, em có đến trễ, anh cũng phải chờ đấy… Ðừng hỏi em nữa, em đến đó ngay. Hỏi taxi nào, họ cũng biết.









































































































