“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.
Kỳ 68
Không hiểu tiếng Anh, nhưng già Trí thấy cuộc tra hỏi có vẻ gay gắt, lưỡi dao lại bất chợt vung lên, hớt gọn ba ngón tay của tên Mỹ trắng. Khốn nạn cho ba ngón tay, chủ nó chỉ đưa hai tay lên như để phân trần, chứ đâu bảo già Trí hạ thủ như vậy. tên Mỹ trắng rú lên, ngồi thụp xuống ôm chặt bàn tay mất ngón bằng bàn tay còn lại. Ba ngón tay dưới đất, có ngón vẫn còn từ từ co lại.
Lưỡi dao lại hoa hoa trước mặt một tên Jamaica. Tên này có vẻ khiếp đảm rõ ràng, chưa cần đánh đã khai.
-Chúng tôi từ Mỹ sang, từ New York. Chúng tôi chỉ được trả tiền để làm những gì người ta nói, chúng tôi thật sự không biết gì hết. Tên Ron này là xếp của chúng tôi.
-Tụi mày làm gì ở bên Mỹ?
-Trước kia, buôn bán ma túy, súng đạn. Sau này vào băng của người Jamaica, quần quần ở miền Ðông Hoa Kỳ, quanh vụ ma túy.
-Sao mày qua đây?
-Bị bắt, chung thân khổ sai. Có người vào trong tù tuyển mộ, nên tôi tình nguyện đi liền.
-Tụi mày theo tao từ Vạn Tượng lên đến đây?
-Tôi thì không, chắc có đứa khác.
-Thằng con bò kia, có phải mày làm con nhỏ ở Vạn Tượng không?
Tên Mỹ trắng đau đớn lắc đầu.
-Tôi nằm chờ với mấy thằng này ở Chiang Mai.
-Nhiệm vụ mày làm gì?
-Tôi lo bảo vệ, chuyển vũ khí vào đất liền.
-Từ đâu đến?
-Tôi không biết, chỉ biết nhận từ ngoài khơi rồi đem về Chiang Mai.
-Số vũ khí ấy đâu?
-Bàn giao cho người khác liền.
Nhìn tròng đen trong mắt hắn, đúng hơn tròng xanh lơ, đôi khi đảo nhanh, Phong biết hắn không nói thật. Nhưng sợ già Trí phang bậy hắn, nên Phong phải lờ đi.
-Băng bó cho nó, rồi cho nó ăn uống. Dẫn tụi nó đi. Tiện thể, mời trung úy Sơn đến đây cho tôi.
Phong Sương rón rén đến gần Phong hỏi:
-Anh có đau lắm không anh?
-Ðời em chắc chưa bao giờ gặp một ngày ghê gớm như ngày hôm nay nhỉ?
-Em không sao, anh có đau không?
-Anh thấy tội cho em, anh không thấy đau.
-Em chuẩn bị xong cơm nước rồi, mời anh xơi cơm.
Ngạc nhiên nhìn Phong Sương, không hiểu tại sao cô nàng lại đổi tánh thùy mị như vậy.
-Còn chú em?
Phong Sương quay qua già Trí nhấm nhẳn hỏi:
-Chú có muốn ăn không?
-Ha, ha, đã bảo mà, nó phải hơi thằng củ lẳng của cậu em nên nó đội cả cậu em lên đầu.
-Anh ấy là thần tượng của cháu, chú không được nói bậy.
-Này, chồng mày làm gì mà mày gọi là thần tượng?
-Chú không thấy anh ấy hiên ngang đánh trận giỏi, giỏi là.
-Hố, hố, thế còn chú của mày?
-Chú là ông già, giống như bố của cháu. Thôi không nói nữa. Già thối thây.
Mê thấy rõ. Cô nàng không những mê Phong, còn mệt Phong nữa. Sơn vừa đến, cũng xề vào chung bữa ăn.
-Mình đụng tụi buôn súng từ Mỹ sang y như già Trí đã nói. Tôi nghĩ, từ đây cho đến Hồ Mông mình sẽ không còn bị trở ngại. Lừa, ngựa chết hơn hai chục con. Tôi định số ngựa khỏe mạnh sẽ cho thồ bớt hàng và đi nội đêm nay để đến điểm hẹn trước. Bỏ hàng xuống, quay về làm ngay chuyến nữa. Số còn lại, sẽ thêm mỗi con một chút, tôi chắc tụi nó thồ được, quý vị nghĩ sao?
-Các cậu nói sao tớ làm vậy, thằng già này tâm phục, khẩu phục rồi, chẳng cần bàn. À này, lúc nẫy tôi nghe cậu nói trong máy truyền tin, “xong băng đầu,” xong băng đầu có nghĩa gì vậy?
-Ông thấy tụi nó xài toàn AK không? Ông lại nói với tôi, có thể tụi buôn súng đến từ Mỹ, nên tôi quyết định tấn công liền.
-Ăn nhập gì đến chữ xong băng đầu.
-Vì nó là Mỹ nên nó bị ảnh hưởng nhiều ở phim ảnh, nó đánh nhau theo kiểu Mỹ, rải gạo, đi tiền ào ào. Tụi nó xài AK, giỏi lắm nạp được ba chục viên đạn trong băng cong, tụi nó khai hỏa dồn dập một lượt như vậy, nó cũng sẽ phải thay băng đạn hầu như cùng lúc. Lúc đó không đánh thì uổng.
-Khá lắm, khá lắm, hơn thằng già này. Nó kích tớ như thế, tớ đái trong quần. Gan lắm.
Ðái trong quần của già Trí làm Sơn phì cười. Ðưa tay bụm miệng, nói:
-Trình trung úy, tôi sợ tụi nó còn người, không chừng phục kích thêm lần nữa.
-Anh Sơn nói có lý, như vậy tại sao chuyến này anh không cùng già Trí đem nửa quân số với hàng đến điểm hẹn trước, xuống xong hàng anh để lại hai tiểu đội cho già Trí, rồi anh đem ngựa về ngược lại đây ngay.
-Tôi chỉ lo cho trung úy một mình…
Phong Sương nghe đến đây vội vã hớt lời:
-Anh Sơn đừng lo, còn có tôi đây.
-Không chị à, tôi muốn nói lỡ đụng chuyện, trung úy đang bị thương.



























































































