(Nhân đọc bài “Nhân ngày 30 tháng 4: Một dấu chấm trên chữ ‘i’”)
Cộng vô dân bỏ cửa nhà
Vượt biên trối chết đến ba bốn lần
Lỡ mà thất bại, thiệt thân
Ở tù, cuốc đất, cởi trần phơi da
Cộng rằng: “Bọn phản quốc mà!
Bóc dăm cuốn lịch mới ra tù này”
Anh nào vượt được lại hay
Việt kiều yêu nước, vỗ tay Cộng cười
Cộng vô, dân sợ bỏ nhà
Vượt biên nguy hiểm đến ba bốn lần
May nhờ gặp hội phong vân
Sang bên nước Mỹ, thành dân bảnh rồi
Bấy giờ Cộng lại khua môi
“Khúc ruột ngàn dặm” xin mời về thăm
Tổ cha một lũ mặt thâm
Cái đồ lẹo lưỡi, chết đâm ấy mà
Cộng vô dân sợ bỏ nhà
Cộng vào chiếm ở, khoái cha Cộng rồi
Cộng nuôi cả lợn, eo ơi
Chung cư thối hoắc, Cộng ơi, Cộng à.
Cộng vô dân sợ bỏ nhà
Cộng chê “bọn Ngụy” ở mà gớm ghê
Cầu tiêu sao lại cận kề?
Ngay bên phòng ngủ, Cộng chê lấp liền
Cộng bèn đào lỗ lộ thiên
Hơi xa một tí, có phiền nào chi
Thế rồi, ruồi nhặng vu vi
Một vùng thối hoắc, không gì gớm hơn
Cộng ngồi nghĩ lại nguồn cơn
Thôi thì “theo Ngụy” chắc hơn đấy mà.
Ðả Cẩu Bổng (24 Tháng Tư)
Tòa Soạn: Cám ơn độc giả Ðả Cẩu Bổng đã để một dấu chấm rất đẹp trên đầu chữ “i.”



























































































