Vàng Ðen (Kỳ 84)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 84


 


Nhét khẩu súng vào lưng quần, Phong thò tay rút trái lựu đạn nơi lần băng giả, hàm răng cắn chặt khoen sắt tròn nhỏ, trái lựu đạn được rút chốt.


-Ông sẽ theo tôi ra khỏi đây hay cả hai chúng ta cùng nổ. Tôi sẽ…


Chưa kịp hết câu, Phong Sương bỗng xô ghế đứng dậy, cô nàng đứng chắn trước mặt Khun Sa, chỉ tay thẳng mặt Phong.


-Mày chỉ là thằng khốn nạn. Mày giết cả tao nữa đi. Giỏi giết cả tao nữa đi.


Sạm người vì hổ thẹn, đang lúng túng không biết trả lời sao với Phong Sương, già Trí đã vái Khun Sa một vái, rồi đến đứng chắn ngay trước mặt Khun Sa.


-Thằng phản bội, tao còn sống ra khỏi đây, rừng thiêng, nước độc nào tao cũng phải tìm cho ra bằng được mày. Mày nhớ đấy.


Khun Sa đưa tay gạt hai người sang hai bên, nói với Muang:


-Nói lính tráng về lại hết chỗ cũ, mọi chuyện đã giải quyết xong.


Muang thảng thốt:


-Kìa, anh Hai…


-Cho lính tráng về lại chỗ cũ.


-Tuân lệnh, anh Hai.


Chỉ thấy Muang nói vọng ra ngoài một tràng thổ ngữ, chừng như tiếng Chan, bên ngoài léo nhéo trong giây lát rồi lục tục tiếng súng va chạm nhau xa dần. Phong đưa mắt nhìn hai người lính từ ngoài vào như dò hỏi trong khi chúng đang trói Khun Sa, một tên lắc đầu trả lời Phong:


-Bị hết rồi, trung úy.


Tim Phong thắt lại. Trận bị phục kích dữ dội của vài ngày trước, Phong cũng chỉ mất bốn đứa nhỏ, bị thương hơn chục. Không ngờ ở cái khuỷnh nhỏ này, Phong bị mất liền năm đứa em trong vài phút va chạm. Chứng tỏ tụi này chơi khá. Riêng phản ứng không đo lường được của Phong Sương cùng già Trí đã giáng cho Phong một đòn chí tử. Phong thua ngay hiệp đầu.


-Này người anh em, con buôn nhỏ, cho cởi trói cho tôi rồi mình ngồi xuống làm tiếp bàn tiệc. Thịt cá ê hề như vầy, chưa đụng đũa mà đã bỏ thì uổng của trời lắm. Sao? Con buôn nhỏ.


Lời nói của Khun Sa làm Phong dùng dằng suy nghĩ. Phong cũng tự biết, cái dùng dằng suy nghĩ, không có được một quyết định cấp thời và cứng rắn đã làm Phong thua thêm một hiệp nữa.


-Viên đạn đầu tiên của người anh em không bắn vào tim Khun Sa này, chứng tỏ người anh em đang muốn làm một cuộc buôn bán. Ðược rồi, coi như mạng Khun Sa đã nằm trong tay người anh em. Hiện giờ người anh em cho mượn lại, vậy cứ cởi trói, ăn uống và nói chuyện…


-Không…


-… Trung tá Muang, nói người của ông chuẩn bị liền cho chúng tôi hai chiếc xe. Chúng tôi sẽ về lại Mã Hồng Sơn. Dĩ nhiên có ông và đại tướng của ông trong đó. Ra lệnh cho lính của ông đừng vọng động.


Phong phải quát to chữ “không” để trả lời Khun Sa cũng như cố trấn tĩnh mình, đồng thời lớn tiếng ra lệnh cho Muang hầu tạo thêm cho mình sức mạnh tinh thần. Hắn đánh đòn cân não dữ quá.


-Rật, hắn nói xong, trói tay hắn lại luôn.


Xáp lại gần Rật, Phong thì thầm:


-Tụi này là dân thứ thiệt. Coi chừng tụi nó dàn người bắn sẻ từ bên ngoài. Chơi lựu đạn chắc ăn hơn.


Rật gật gù khẽ trả lời:


-Ê, ông thầy, tụi nó phản ứng lẹ quá trời. Mấy thằng đem cơm vào đây bị tụi tui khện, nhưng xui quá, có một thằng không lật, hắn mới é lên có một tiếng mà tụi tui bị tùm lum hết.


-Mấy thằng nhỏ ở ngoài bị bắt sống à?


-Sống là đỡ, chết tại chỗ, chết hết. May sao hai thằng con kia còn dzọt kịp dzô đây. Nhờ ông lẹ tay đốn thằng cầm mã tấu, chứ không cũng bị dzính một con nữa.


-Trói đi, rồi thủ thêm lựu đạn.


Giơ trái lựu đạn ra hiệu cho hai người lính còn lại để chúng hiểu, sẽ thí mạng cùi nếu bên ngoài tấn công vào, cả hai đều gật đầu. Kéo chiếc ghế lại ngồi đối diện với Khun Sa, Phong hỏi:


-Nào ông bạn già, cuộc buôn bán khởi đầu được chưa? Chúng tôi là cảm tử quân, trái lựu đạn đã rút chốt, người cảm tử quân phải nổ chung với nó nếu ông bạn già không biết điều. Do đó tôi yêu cầu người bạn già hãy đi theo chúng tôi một cách ngoan ngoãn, đừng tìm cách trì trệ, gài bẫy nhau. Một trong bốn người chúng tôi đổ, những trái lựu đạn sẽ cùng lượt nổ. Xương thịt nào tránh khỏi. Ðồng ý không?


-Không. Ta sẽ sẵn sàng theo người anh em với điều kiện chân tay thoải mái. Còn không, phải hai ba người khiêng ta đi. Từ trước đến giờ trong thương trường, Khun Sa chưa bao giờ lừa ai và cũng chưa chịu thua ai bao giờ.


-Tôi đã nắm mạng ông trong tay.


-Chưa dám giết, cũng chưa đáng kể.


Cái nước đổ lỳ của hắn làm Phong bắt đầu nổi nóng. Nhìn thẳng vào mặt Muang, Phong hất hàm cho Rật.


-Giết hắn.


Trái lựu đạn đã được rút chốt chuyền sang tay trái, thò tay phải còn lại rút phăng lưỡi dao bên sườn, Rật thẳng tay đâm vào lưng Muang. Tên bộ trưởng nội vụ của Khun Sa rú lên một tiếng khủng khiếp rồi ngã quỵ. Chừng lưỡi dao còn vướng trong lưng hắn, Rật đỡ lấy người hắn, đặt nằm ngửa trên mặt đất, vứt bỏ luôn lưỡi dao.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT