Thơ Trần Thị Cổ Tích
Theo nắng hạ ta về
tôi đã ra đi từ ngôi trường con gái
chân bước ngập ngừng
và mắt ướt rưng rưng
tháng năm chập chùng bao vui buồn được mất
sáng mãi trong hồn một sắc trắng tinh khôi
mưa nắng cuộc đời vây phủ quanh tôi
có ánh mắt thầy cô
có giọng nói bạn bè
yêu thương an ủi
bóng hoàng hôn
trôi qua mái đầu chớm bạc
lá phượng cành bàng
xanh nỗi nhớ mênh mang
nắng hạ chiều nay đưa người
về chốn cũ
chân bước rộn ràng sao mắt lại rưng rưng
ngày hội ngộ vang tiếng cười thơ trẻ
thầy cô ơi!
bạn bè ơi!
kỷ niệm đón ta về!
mái trường xưa
giờ không còn… tên nữa!
mà âm vang vẫn lắng đọng vô cùng
vẫn ấm áp từng ngày như mặt trời kia ấm áp
tà áo lụa năm xưa
vẫn trắng đến nao lòng…
_____________
Phút thì thầm
những buổi chiều rưng rưng
bến xe phố nhỏ
bao lần ta tiễn nhau đi
có khi nào được bên nhau mãi mãi
để không còn giấu nước mắt chia ly?
vây quanh em những câu thơ xanh
cây đàn ghi ta nhảy múa
anh muốn dành cho em
nửa đời hư ảo
và nửa kia – đời thực – cho người?
hư thực tình đời
hư thực tình người
thoáng sao băng vụt tắt
thường trực trong em
ánh sáng
và nụ cười anh độ lượng
hào hoa bay
trên những câu thơ xanh
những nốt nhạc trầm…
(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)



























































































