Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 59)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 59


 


“Tôi tự nhủ như vậy trong khi đi lên đi xuống cái công trường lớn mà ông đã biết. Ðột nhiên, tôi nghe thấy tiếng kêu la, khiêu vũ, trống, và mấy điệu hát Ðông Phương.


 Tôi lắng nghe và chạy tới nơi huyên náo. Ðó là một quán café – ca nhạc. Tôi chỉ muốn có thế. Tôi bước vào quán, ngồi xuống một cái bàn nhỏ ngay phía trước. Tại sao tôi lại phải dụt dè? Như tôi đã nói với ông, chẳng có ma nào biết nói, tôi hoàn toàn tự do!”


“Một mụ đàn bà to lớn vụng về đang nhẩy trên bục, mụ vén váy ưỡn ẹo, nhưng tôi không để ý. Tôi gọi một chai bia, rồi một con gà mái tơ đến ngồi bên tôi. Nàng dễ thương, da hung nâu, trát phấn lòe loẹt bằng một cái bay. “Nội cho phép?” Nàng vừa cười vừa hỏi.


“Máu tôi bốc lên đầu. Tôi phát điên muốn vặn cổ nó ngay, con bé trơ tráo! Nhưng tôi dằn lòng, tôi cảm thấy thương hại cái ‘giống cái’, tôi gọi bồi:


‘Hai chai champagne!’


Ông chủ phải thứ lỗi cho tôi! Tôi đã tiêu phí tiền ông, nhưng thực là một điều sỉ nhục ghê gớm, phải cứu vãn danh dự của tôi, phải bắt con bé ngạo mạn này quì trước mặt chúng ta! Bắt buộc phải làm như vậy. Tôi không biết bao giờ ông lại để tôi thiếu tự vệ như vậy, vào giây phút khó khăn này! Bởi vậy, ‘Hai chai champagne, bồi!’


Rượu champagne tới, tôi cũng gọi bánh ngọt đàng hoàng và lại gọi thêm champagne nữa. Một gã mang hoa nhài đi tới, tôi mua cả thúng và đổ vào lòng con ranh con dám sỉ nhục chúng ta.


Chúng tôi uống hết ly này đến ly khác, nhưng tôi xin thề, ông chủ, tôi không hề đụng tới con nhỏ. Tôi biết thân tôi. Khi tôi còn trẻ, việc đầu tiên tôi làm là cấu véo và đùa giỡn với họ. Bây giờ già cả, việc đầu tiên mà tôi làm là chi tiền, nịnh đầm, tiêu tiền như rác. Ðàn bà thích được chiều chuộng như vậy. Mấy con đượi phát điên lên vì những cung cách đó, và ông tha hồ gù lưng, lẩy bẩy, xấu như ma, họ quên hết. Họ không nhìn thấy gì khác, mấy con đĩ, ngoài bàn tay vung tiền như nước. Bởi vậy, như tôi đã nói, tôi tiêu mất một món tiền lớn – cầu Thượng Ðế ban phước lành cho ông và trả lại cho ông gấp trăm lần, ông chủ, – và con đượi không chịu rời tôi ra nữa. Nó xích lại dần dần, nó kề cái đầu gối nhỏ bé của nó vào hai cẳng chân xương xẩu to lớn của tôi. Nhưng tôi giống như hệt một tảng băng, mặc dầu bên trong tôi nóng bỏng và bứt rứt. Ðó là cái làm cho đàn bà điên đầu, ông phải biết điều đó phòng khi gặp trường hợp tương tự, rất có lợi cho ông: Ðể họ cảm thấy rằng ông đang sôi sục bên trong tuy nhiên ông không thèm đụng tới họ!”


Ðã quá nửa đêm. Ðèn bắt đầu tắt, quán café-ca nhạc đóng cửa. Tôi móc túi lấy ra một tờ giấy một ngàn drachma, trả tiền và cho bồi một món tiền nước hậu hỹ. Con nhỏ bám sát lấy tôi. “Anh tên gì? nó hỏi tôi bằng một giọng đắm đuối mê mệt – Ông nội!” Tôi bực mình đáp!


“Con đĩ non véo tôi một cái rõ đau và thì thầm: “Ði với em… đi với em…”


“Tôi cầm bàn tay nhỏ xíu của nó, siết chặt một cách rất điệu và trả lời: “Ði thì đi, cục cưng của tôi…” Giọng của tôi khàn khàn.


“Phần còn lại, ông có thể tưởng tượng lấy, ông chủ. Chúng tôi làm công việc của chúng tôi. Rồi chúng tôi lăn ra ngủ. Khi tôi thức dậy, ít ra là mười hai giờ trưa rồi. Tôi nhìn quanh, và tôi thấy gì? Một gian phòng nhỏ xinh xinh, sạch sẽ, ghế bành, lavabo, xà bông thơm, ve lọ to nhỏ, gương lớn gương con, váy màu sặc sỡ mắc trên tường và đủ thứ hình: thủy thủ, sĩ quan, tướng tá, cảnh sát vũ nữ, đàn bà với một bộ đồ duy nhất trên giường, một đôi dép nhỏ. Và bên cạnh tôi, trên giường một con cái ấm áp, thơm tho, tóc rối.”


“A! Zorba, tôi vừa khẽ nhủ thầm vừa nhắm mắt lại, mi đã vào Thiên Ðàng ngay khi còn sống! Ðây là một nơi thú vị, đừng có nhúc nhích!”


“Ông chủ, tôi đã có lần nói với ông rằng mỗi người có một thiên đàng riêng. Với ông, Thiên Ðàng sẽ chứa đầy sách và những bình mực lớn. Với kẻ khác, nó sẽ chứa đầy những thùng rượu vang, rhum, cognac. Với kẻ khác nữa, nó chất hàng đống tiền. Thiên Ðàng tôi là một gian phòng nhỏ thơm ngát với những xiêm y rực rỡ, những bánh xà phòng thơm, một cái giường rộng với những cái lò-xo thật tốt và bên cạnh tôi, một người đàn bà.”


“Tội lỗi thú thực được tha thứ nửa phần.” Suốt ngày tôi không thò mặt ra ngoài. Ông thử nghĩ xem đi đâu? Làm gì mới được chứ? Tôi đang sung sướng nơi đây! Tôi sai người tới một lữ quán thượng hạng đặt thức ăn và họ mang tới cho chúng tôi một khay thực phẩm, toàn những đồ ăn bổ dưỡng: Trứng cá muối đen, thịt sườn, cá, nước chanh vắt, cadaif (*).Chúng tôi lại làm ái tình một lần nữa và ngủ thêm một giấc. Buổi tối chúng tôi thức dậy, mặc quần áo và khoác tay nhau tới quán café-ca nhạc nơi nàng làm việc.


 


(*) Bánh ngọt Thổ Nhĩ Kỳ gồm hạnh nhân, hạt đỏ, mật ong…

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT