LTS: Thi ca, âm nhạc thường ở lại trong tâm hồn chúng ta như một kỷ niệm. Có những bài thơ cứ ngỡ bị xóa nhòa trong ký ức. Vậy mà tình cờ đọc lại, hay nghe đâu đó vang lên vần thơ xưa, bỗng dậy lên trong ta cả một trời nhung nhớ, tựa như sự trở lại của một người bạn thân thiết, một chứng nhân thương yêu cho quãng đời mình đã qua. Trong tinh thần đó, trên trang Phụ Nữ hàng tuần, chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả “Một Bài Thơ Cũ,” và cũng mong đón nhận từ độc giả những bài thơ của một thời.
Thư về [email protected]hoặc [email protected]
Nhà thơ Huyền Kiêu tên thật là Bùi Lão Kiều. Ông sinh năm 1915. Nguyên quán ở tỉnh Hà Ðông. Ngoài viết văn, làm thơ ông còn cộng tác với nhiều báo ở Hà Nội.
Những tác phẩm của Huyền Kiêu: Sang xuân (1960), Mùa cây (1965), Bầu trời (1976).
Sau 30 Tháng Tư năm 1975 ông vào Saigon sống. Ông mất ngày 8 tháng 1 năm 1995 (Ất Hợi), hưởng thọ 80 tuổi.
Huyền Kiêu, từ thuở nhỏ là bạn thân với thi sĩ Ðinh Hùng. Nhờ đó mà khi bắt đầu gia nhập làng báo, ông có nhiều cơ hội để thân thiết của Vũ Hoàng Chương, Thạch Lam, Khái Hưng, Nhất Linh, Nguyễn Tường Bách…
Năm 1954, Ðinh Hùng vào sống ở Sài Gòn, làm báo và phụ trách chương trình “Tao Ðàn trên Ðài phát thanh Sài Gòn.” Trong một lần trò chuyện với bạn (Quốc Nam) về những văn nhân thời tiền chiến, Ðinh Hùng có nhắc đến hai bài thơ của Huyền Kiêu, đó là “Tình sầu” và “Tương biệt dạ.”
Trước năm 1975, nhà văn Viên Linh đã dùng câu “Hạ đỏ vẫn chàng tới hỏi,” (Một câu trong bài thơ Tình Sầu của Huyền Kiêu) làm nhan đề cho quyển tiểu thuyết của mình (Hạ đỏ có chàng tới hỏi). Một tác phẩm của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cũng mang tên “Hạ đỏ.” Một nhà thơ, hiện nay là xướng ngôn viên của một đài truyền hình địa phương cũng lấy bút hiệu là Hạ Ðỏ.
Ngoài ra, bài Tình Sầu cũng đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc với tựa đề “Ngày xưa một chuyện tình buồn” và nhạc sĩ Việt Dzũng phổ nhạc với tựa đề “Thu vàng có chàng tới hỏi.”
tp
Tình sầu
Huyền Kiêu
Xuân hồng có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi tóc xõa ngang đầu
Ði bắt bướm vàng ngoài nội
Hạ đỏ vẫn chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi hoa trắng cài đầu
Ði giặt tơ vàng bên suối
Thu xám cũng chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi khăn trắng ngang đầu
Ði hát tình sầu trong núi
Ðông xám lại chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Ðã ngủ trong lòng mộ tối

































































































