Tống biệt hành

 


Thâm Tâm tên thật là Nguyễn Tuấn Trình, sinh ngày 12 tháng 5 năm 1917 tại thị xã Hải Dương, tỉnh Hải Dương.


Xuất thân trong một nhà giáo nền nếp, thuở nhỏ, từ năm 1938, ông học tiểu học ở Hà Nội, từng vẽ tranh để kiếm sống. Từ những năm 1940, ông tham gia viết báo, viết văn và thường được đăng tải trên Tiểu thuyết Thứ bảy, Ngày Nay, Tiểu thuyết Thứ năm và Truyền bá quốc ngữ… Ông từng thử sức trên nhiều thể loại nhưng thành công hơn cả vẫn là thơ. Thơ Thâm Tâm có nhiều giọng điệu, khi buồn da diết, khi trầm hùng, bi tráng, khi reo vui…


Ngày 18 tháng 8 năm 1950, ông mất sau một cơn đau tim đột ngột.


Thâm Tâm nổi tiếng với bài thơ Tống biệt hành. Sinh thời ông chưa in thơ thành tập. Sáng tác thơ của ông được xuất bản năm 1988 trong sưu tập Thơ Thâm Tâm.


Ngoài ra, Thâm Tâm còn có có 3 bài thơ Gửi T.T.Kh, Màu máu Tigôn, Dang dở. Ðây là những bài thơ tình hay nhất của Thâm Tâm gởi cho thi sĩ bí ẩn T.T.Kh trong năm 1940. Trong các bài thơ, ông tự nhận là người tình cũ của T.T.Kh. Một số người còn cho rằng chính ông là T.T.Kh. Tuy nhiên, vẫn không ai biết chính xác là như thế nào. (WikipediA)


 


***


 


Tống biệt hành


 


Ðưa người, ta không đưa qua sông


Sao có tiếng sóng ở trong lòng?


Bóng chiều không thắm, không vàng vọt


Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?


Ðưa người ta chỉ đưa người ấy


Một giã gia đình, một dửng dưng…


 


– Li khách! Li khách! Con đường nhỏ


Chí nhớn chưa về bàn tay không


Thì không bao giờ nói trở lại


Ba năm mẹ già cũng đừng mong!


 


Ta biết người buồn chiều hôm trước


Bây giờ Mùa Hạ sen nở nốt


Một chị, hai chị cùng như sen


Khuyên nốt em trai dòng lệ sót


 


Ta biết người buồn sáng hôm nay:


Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay


Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc


Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…


 


Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!


Mẹ thà coi như chiếc lá bay


Chị thà coi như là hạt bụi


Em thà coi như hơi rượu say…


(1940)

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT