PARIS (NV) – Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) trụ sở ở Paris, Pháp, đưa ra bản tin và tấm hình Paulus Lê Sơn tham dự khóa huấn luyện về truyền thông ở Bangkok do họ tổ chức để chứng minh anh đã bị nhà cầm quyền Hà Nội quy chụp cho tội danh mà anh không có để bỏ tù.
Paulus Lê Sơn tham dự khóa huấn luyện về truyền thông của Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới tại Bangkok hồi tháng 7, 2011. (Hình của RSF)

Trong phiên tòa sơ thẩm dàn dựng chiếu lệ vào các ngày 8 và 9 tháng 1, 2013 tại thành phố Vinh, Nghệ An, anh Lê Văn Sơn bút hiệu Paulus Lê Sơn đã bị kết án đến 13 năm tù và 5 năm quản chế và bị vu cho là “cấu kết với các thế lực thù địch” đặc biệt là đảng Việt Tân để âm mưu lật đổ chế độ.
Hai người khác là Hồ Ðức Hòa (38 tuổi), và Ðặng Xuân Diệu (33 tuổi) bị cùng bản án như anh Sơn trong khi 11 người khác bị các bản án nhẹ hơn.
Trong bản tuyên bố hôm Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013, RSF gọi bản án đối với những người vừa nói là “vô căn cứ.” RSF đưa ra tấm hình chụp Lê Sơn đang tham dự khóa huấn luyện ở Bangkok do RSF tổ chức hồi tháng 7, 2011 để chứng minh rằng anh không tham dự khóa huấn luyện của Việt Tân.
“Chúng tôi có bằng cớ chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN dựng đứng chứng cứ để bỏ tùợ những người viết blog đã chỉ trích chế độ.” Bản tuyên bố của RSF viết. “Paulus Lê Sơn không tham dự khóa huấn luyện từ ngày 25 đến ngày 30 tháng 7, 2011 của Việt Tân nào cả vì anh dự khóa huấn luyện của RSF ở Bangkok. Khóa học có chủ đích giúp các blogger tại nhiều nước Ðông Nam Á khả năng quản lý và duy trì uy tín của các trang mạng trên các hệ thống truyền thông xã hội điện tử.”
“Các bản án nặng nề chỉ diễn tả tính chất đa nghi của nhà cầm quyền không những muốn kiểm soát tất cả mọi hành vi của người dân, mà còn được cung cấp các tin tức sai lầm của cơ quan tình báo,” RSF viết.
Theo Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, các blogger bị kết án tù ở thành phố Vinh bị vu cho tội âm mưu lật đổ nhà cầm quyền dựa vào các bằng chứng sai lạc. Trong thực tế họ đã phải trả giá cho những hành động mà nhà cầm quyền dị ứng.
Họ đã từng tham gia các buổi thắp nến cầu nguyện đòi tự do tôn giáo và tài sản cho giáo hội Công Giáo Việt Nam tại giáo phận Vinh cũng như tổng giáo phận Hà Nội. Họ tham dự các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền bành trướng và những phiên tòa truy tố Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. Trường hợp Paulus Lê Sơn, anh còn là cộng tác viên của một số báo mạng Công Giáo như Nữ Vương Công Lý, Truyền Thông Chúa Cứu Thế.
Tổ chức RSF “mạnh mẽ bác bỏ” sự kết tội Lê Sơn và những người khác cũng như đòi hỏi phải trả tự do cho họ tức khắc.
Tổ chức Ân Xá Quốc Tế (AI), Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền (HRW) cũng như chính phủ Hoa Kỳ đã lên án chế độ Hà Nội về phiên tòa và bản án đối với 13 tín đồ Công Giáo và một tín đồ Tin Lành xử ở thành phố Vinh.
Theo blogger JB Nguyễn Hữu Vinh: “Các bị cáo đã nói lời sau cùng, Paulus Lê Văn Sơn đã nói như sau: ‘Xin cảm ơn gia đình, mẹ già đã chăm sóc nuôi nấng, xin lỗi mẹ vì những ngày mẹ yếu đau đã không chăm sóc được cho mẹ (Paulus Lê Văn Sơn vẫn chưa biết mẹ đã mất khi anh bị bắt giam không được về nhìn mẹ lần cuối). Xin cảm ơn các cậu, các dì và anh em bạn bè đã chăm sóc mẹ khi ốm đau thay Sơn. Phần Sơn, tự xác định là mình không có bất cứ tội gì, nguyện vọng chỉ là yêu cầu xử đúng người, đúng tội căn cứ luật pháp.”
Theo sự tường thuật của Nữ Vương Công Lý, “Phía an ninh điều tra Bộ Công An Việt Nam và tòa án đã dựng chứng cớ giả để tìm cách kết tội blogger Lê Sơn. Vì thế, khi bị Lê Sơn và luật sư biện hộ của anh chất vấn và yêu cầu trưng ra bằng chứng thì chủ tọa và thẩm phán phiên tòa đã bối rối và rồi tìm cách lờ đi.”
Phiên tòa đã diễn ra trong không khí đầy bạo lực, khủng bố, dù được tuyên truyền là “công khai.”
Ðảng Việt Tân qua bản tuyên bố sau phiên xử nói, “Cực lực bác bỏ những luận điệu xuyên tạc của chế độ CSVN, và những cáo buộc phi lý trong vụ án này. Ðảng Việt Tân chủ trương xây dựng dân chủ và phục vụ đất nước Việt Nam bằng những hành động thiết thực và ôn hòa. Việc quảng bá phương thức đấu tranh bất bạo động, phát triển kiến thức và kỹ năng là những sinh hoạt hoàn toàn bình thường trong các xã hội dân chủ thực sự. Ðồng thời, quyền tự do tiếp nhận thông tin, tự do lập hội, kể cả việc tham gia vào những sinh hoạt chính trị hay xã hội là các quyền căn bản của con người đã được cả thế giới công nhận.” (TN)





















































































































































