Thơ Vô Danh

 


(Bài thơ được viết bởi một đứa bé Châu Phi và được tổ chức UNESCO bình chọn là bài thơ hay nhất.)


 


When I born, I black


When I grow up, I black


When I go in Sun, I black


When I scared, I black


When I sick, I black


And when I die, I still black


 


And you white fellow


When you born, you pink


When you grow up, you white


When you go in sun, you red


When you cold, you blue


When you scared, you yellow


When you sick, you green


And when you die, you grey


And you calling me colored?


____


Khi tôi sinh ra, tôi màu đen


Khi tôi lớn lên, tôi màu đen


Khi tôi đi dưới mặt trời, tôi màu đen


Khi tôi sợ, tôi màu đen


Khi tôi đau, tôi màu đen


Và khi tôi chết, tôi cũng màu đen


 


Anh nói rằng anh trắng


Khi anh sinh ra, anh màu hồng


Khi anh lớn lên, anh màu trắng


Khi anh đi dưới mặt trời, anh màu đỏ


Khi anh lạnh, anh màu xanh


Khi anh sợ, anh màu vàng


Khi anh đau, anh màu tái (lục)


Và khi anh chết, anh màu xám


Và tại sao anh lại nói tôi là da màu!


 


Bài này quá đơn giản để dịch, quá nghẹn ngào mà dịch, quá cảm phục dưới cái nhìn tinh tế và cách lập luận hợp lý của một đứa bé mà dịch, và thật sự bất ngờ trước những câu chữ thật đơn giản nhưng lại có sức chứa đựng truyền tải thật phi thường mà dịch. Cho nên nói khi chưa biết làm thơ thì thấy vần điệu là hay, khi mới biết làm thơ thì thấy chữ nghĩa được tu từ đẽo gọt là hay, khi làm thơ được rồi thì thấy quan sát, đột phá, đổi mới là hay… Rồi cho đến một khi nào đó, thấy tất cả đều là vô nghĩa. Chỉ còn lại tấm lòng với cảm xúc đích thực của chính mình tuôn chảy ra một cách tự nhiên, thoát khỏi sự ràng buộc của ngôn từ-thi tứ, thoát khỏi sự gọt nắn, o bế của chức danh, tuổi tác, đẳng cấp, giới tính… Khi đó mới thực sự đúng nghĩa là Thi Ca.


(Nguồn: [email protected])

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT