Thơ Trần Vấn Lệ

 


Hoa Pensée

(Một trăm học trò con gái, năm mươi cô ép hoa Pensée, năm mươi cô kia ghé mắt nhìn… và nghĩ đến những chuyện tình.)


Hoa Pensée có hoa màu xanh,
có hoa màu tím, có hoa màu vàng…
Màu nào em cũng nghĩ tới chàng
– chàng từ đi vào nơi gió cát/đêm trăng này nghỉ mát nơi nao… (*)


Ðà Lạt là xứ sở hoa đào.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa (**).
Nhạc sĩ Hoàng Nguyên chết tại mặt trận Vũng Tàu,
hoa đào Ðà Lạt bay theo ông về nơi chín suối…
Hoa Pensée buồn rười rượi,
các cô gái học trò của Hoàng Nguyên ở Ðà Lạt mở sách ra nhìn.


Những con mắt xanh.
Long lanh.


Người ta kể rằng trong cái ví của nhạc sĩ Hoàng Nguyên,
ngoài giấy tờ tùy thân và tiền bạc,
có mấy cánh hoa ép khô mà hương còn thơm ngát…
Không ai biết đó là hoa gì,
nhưng Hoàng Nguyên từ Ðà Lạt ra đi,
từ trường Việt Anh ông vào trường Thủ Ðức,
những cánh hoa thơm phức chắc chắn là hoa Pensée!


Hoàng Nguyên là thầy giáo trẻ nhiều học trò mê.
Ông còn có bản nhạc Anh Ði Về Ðâu.
Anh đi về đâu mà bụi đường vương trên mái tóc
Anh đi về đâu?
Ghé lấy thôn nghèo chiều nay…
Nhạc sĩ Hoàng Nguyên dừng chân mãi mãi.


Một trăm cô học trò con gái ép hoa Pensée hay nhìn hoa Pensée,
nhất định có người rất nhớ thương ông.


Hoa Pensée cũng có hoa màu hồng…


Tôi cũng có hoa Pensée do người yêu tôi tặng.
Mấy mươi năm rồi vẫn còn tươi thắm,
tôi để hoa trong khung hình, tôi sợ hoa vỡ tan…
Mấy mươi năm Việt Nam, tôi không ham gì nữa;
Hoa Pensée trước mặt tôi vẫn nở
cho ngàn năm tôi nhớ tôi thương…


Người yêu của tôi ở đâu ngoài đại dương.
Lâu rồi tôi nghe tiếng sóng vỗ.
Lâu rồi tôi nghe trái tim tôi nức nở.
Lâu rồi hoa Pensée còn kia…
Em ơi, hoa Pensée!


(*) Chinh Phụ Ngâm Khúc

(**) Nhạc Sĩ Hoàng Nguyên từng dạy học tại Ðà Lạt, ông nhập ngũ và tử trận, đầu thập niên 1960.


Hồi âm một e-mail


Nguyễn Bá Trạc về Phần Lan e-mail:
“Bạn mình ơi tuyết đang tan sau nhà!”
Những hình ảnh tuyết tan thật đẹp
Ðầu tháng năm Phần Lan nở hoa…


Hoa trong tuyết và hoa trong cỏ
Hoa tuyết bay, hoa cỏ chồm lên
Hình ảnh nào cũng làm thương nhớ
Cái mất còn, thấy đó… đều duyên!


Nguyễn Bá Trạc đã đi tứ xứ
Mà trụ đây chắc chắn vì… tình
Có những mối tình vàng phai đá vỡ
Có những mối tình mãi mãi mông mênh!


Tuyết đang tan nước tràn xuống suối
Hương cỏ thơm bay ngang mặt người
Mỗi lời dễ thương nằm trong câu nói
Từ sau nhà trước ngõ, đều vui!


Ở California rừng đang ngún lửa
Mùa Hè mà! Bao chuyện thế gian
Ðó mùa Xuân, đây thì mùa Hạ
Ở Việt Nam mình thì ve kêu vang…


Tôi hỏi ông sư: “Thầy nghĩ gì ngày mới?”
Ông chắp tay: “Mô Phật! Vô Thường!”
Tôi không chờ gì thêm bởi đủ rồi câu đáp
Nhìn ra sân: mấy cánh chuồn chuồn…


Nguyễn Bá Trạc về Phần Lan vui nhé
Mình ở đây… vui có e-mail
Cứ gửi tiếp những điều muốn kể
Gửi cho nhìn với… ai đó mắt trong veo!

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT