Sao lại đánh con?


LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.

Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]



N.L.




Khi trẻ con khóc quấy hay làm điều gì khiến người lớn không vừa lòng, họ thường hay đánh nó. Và người lớn thường vịn vào lý lẽ “thương cho roi cho vọt” để biện minh cho hành động đánh con của mình.


Tôi nhớ có lần tôi đọc một bản tin nói về một phụ nữ Việt Nam ở New Jersey ra tòa vì tội buông tay thả một em bé 11 tháng rớt xuống sàn nhà. Vì đầu bị va chạm mạnh, em bé bị chấn thương não bộ và bị tê liệt cơ thể.


Người phụ nữ này ở nhà làm công việc chăm sóc hai đứa con, đồng thời nhận giữ thêm đứa bé đó để kiếm tiền. Sự việc xảy ra, theo lời kể của người phụ nữ mới chừng 30 tuổi này trước tòa, là do hôm đó đứa bé khóc lâu quá, nên bà ta nổi nóng, bà bế em bé lên, lắc và thả nó rơi xuống với đầu đụng sàn nhà hai lần. Khi thấy đứa bé bị nôn ói và co giật, bà liền gọi 911. Em bé bị nhiều vết nứt trên sọ. Bác sĩ giám định cho rằng do não bộ bị chấn thương quá trầm trọng đưa đến việc em bé bị tê liệt toàn thân và bị mù.


Cha của em bé ngồi khóc trong phiên tòa khi nghe người phụ nữ này kể lại việc bà đã hành xử như thế nào đối với con ông.


Tôi đọc tin đó, và thấy mắt mình cũng nhòe nhoẹt.


Tôi thực sự không thể hiểu tại sao người ta có thể hành động như vậy được! Mà đó lại là người phụ nữ cũng có con nhỏ!


Với tôi, trong mọi tội ác thì tội ác đối với trẻ con là man rợ nhất! Chỉ đơn giản một điều: chúng hoàn toàn không có khả năng tự vệ.


Tôi nhớ khi con gái tôi học lớp 1 ở Việt Nam, suốt cả mấy hôm liền bài tập viết của nó cứ bị điểm kém. Tôi nhắc: nếu không cố gắng cho khá hơn thì sẽ bị đòn! Hôm đó, nó đi học về, nắm lấy tay tôi nói: mẹ, con có chuyện muốn nói. Tôi nhìn nó. “Xin lỗi mẹ” Nó lí nhí và chìa bài tập viết không có điểm khá hơn. Không kiềm được, tôi kêu nó nằm xuống đánh cho 2 roi vào mông! Nó khóc…


Ðến giờ, 12 năm đã trôi qua, con tôi sắp vào đại học, nhưng mỗi lần nhớ lại hình ảnh đó là mỗi lần tôi ân hận: tại sao mình có thể cư xử như vậy? Tôi không sao quên được cái nắm tay rụt rè và cái bậm môi khóc của con mình…


Rồi đến đứa con trai lên 6 lên 7 lớn lên tại đây. Nói cái gì nó cho là không hợp lý là nó cãi tới cùng, mặc dù nó không hỗn, không lớn tiếng. Một lần giận quá, tôi nói: con mà cãi nữa thì mẹ đánh đòn! Nó lại nói! Thế là tôi quất cho 2 roi vào chân… Mắt nó đẫm nước, và không nói gì cả. Thế nhưng ánh mắt thằng bé lúc ấy vẫn luôn là một ám ảnh với tôi: một cái gì vừa ngạc nhiên, vừa thảng thốt, vừa trách móc, vừa sợ hãi… Tôi không bao giờ muốn lặp lại thêm một lần nữa những điều như thế.


Người lớn lắm lúc không thể làm chủ được mình thì sao lại đánh trẻ con khi nó quấy?

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT