Kỳ 201
Lần đó số tiền mà ông Xương “xung phong ủng hộ đảng và nhân dân” để chuộc lỗi là bao nhiêu, Tân không rõ. Mặc dầu suốt ngày công việc liên lạc giao thiệp nhà thầu bận rộn, có khi kéo dài tới quá nửa đêm, Tân vẫn giữ được nếp sống quân y ngoài hậu phương, sớm sớm tập ngoài hậu phương, sớm sớm tập thể dục tắm nước lạnh, ở buồng tắm ra chàng cảm thấy minh mẫn, chàng chọn lúc đó để trù tính công việc, giúp ý kiến ông Xương và phác thời khóa biểu cho cả ngày. (Căn phòng Tân ở ngay sát phòng làm việc của ông Xương.)
Sáng hôm đó, ở phòng tắm ra uống xong tách cà phê sữa, Tân yên lặng đợi xem ông Xương định trù làm gì.
Báo chí thủ đô liên tiếp đăng các trận lớn và không giấu cả những thất thiệt nặng nề về phía quân đội liên hiệp. Giới nhà thầu mấy khi để ý đến loại tin này! ông Xương khi vở được tờ báo chỉ chăm chú vào mục rao bán xi măng, tôn, gỗ… hoặc mục đau thầu.
– Tắm xong trông tươi trẻ nhỉ- ông Xương nói với Tân- thôi, anh thay quần áo nhanh lên đi đằng này với tôi.
– Nhưng chúng ta phải bàn trước công việc chút ít chứ.
– Công việc này không phải bàn! (ông bật cười) Muốn lấy vợ không? (ông cười lớn hơn)
Tân chỉ cười không đáp và đi thay quần áo. ông Xương lần này, trong khi chờ đợi, đặc biệt đọc lớn mấỵ tin chiến sự về công đồn và phục kích. Bỗng ông gập tờ báo lại ngả người trên ghế xích đu lim dim nhìn trần nhà, thốt:
– Merde, quelle saloperie!
Tân đã đứng trước ông và nhận ra rằng lời nguyền rủa đó không phải để ám chỉ những tin tức ông vừa đọc.
– Ði thôi – ông nói – chúng ta cùng xuống garage và đi đón ông Hiệp ông Bích đã (hai người hùn vốn với ông Xương). Sau đó thì…
– Thưa ông thì đi đâu?
Ông Xương cười bí mật:
– Việc không quan trọng mấy. Lẽ ra chỉ có tôi với ông Hiệp ông Bích đi nhưng tôi muốn kéo thêm anh cho vui, anh còn là thanh niên mà!
Ồng Xương nhất định cầm lái. Tân ngồi ngay bên.
Hai ông Hiệp và Bích cùng chạc tuổi ông Xương nghĩa là khoảng trên dưới năm mươi chút ít, đầu tóc đều đã hoa râm, có điều hai ông này muốn níu lấy thời gian hơn ông Xương bằng cách nói chuyện rất tục, toàn là chuyện trai gái. Cả ba đều đồng ý lên mặt “cha chú” thân mật đuổi Tân xuống ngồi một mình ở ghế dưới rồi cười ngặt nghẽo.
Tân nghi là các ông sắp giở trò gì đây.
Ông Xương phanh xe lại trước cửa một villa gần dốc đê Yên Phụ rồi bấm còi. Hai phút sau ông lại bấm còi nữa, giục giã.
-Ô. Hiệp – Cội vừa vừa chứ, nhỡ bố nó ra, ăn nói làm sao? Ô. Bích – Bố bố nó cũng chẳng dám ra!
– Ổ. Xương – Cháu kia rồi!
Tân thoang thấy bóng một thiếu nữ mặc đầm, toàn đồ trắng tất tả chạy trên đường sỏi ra cửa. Nàng đã tới. Ô. Bích – Sao chậm thế Poupée?
Poupée – Bác ạ. Ồ! cả bác Hiệp nữa kìa, cháu không ngờ. Ô. Hiệp – Có gì là lạ, thế cháu không thích gặp bác à?
Poupée (cười rất thơ ngây) – Có chứ ạ.
Nàng đã nhìn ra Tân và dáng nàng e lệ.
Ô. Xương – Vào đi cháu, vào ngồi cạnh anh tre trẻ bên dưới đó rồi có muốn lấy thì bác làm mối cho.
Poupée – ứ, bác! Ông Bích – Vào đi, mau lên.
Nàng mở cửa vào, khép nép ngượng ngập. Nàng và Tân cúi chào nhau. Hai tay vẫn đặt lên thành ghế, nàng nghển người về phía trước để nói chuyện với ba ông Xương, Hiệp, Bích. Nàng không dám ngồi sát và ngồi ngang với Tân.
Poupée – Cháu đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, nghe tiếng còi cháu mở ngăn kéo tủ lấy giầy, thế mà bác Xương còn bấm còi giục.
Ô. Xương – Hai phút chờ ở ngoài đường nghe máy nổ đều dài lắm cháu ạ.
Poupée – Khiếp, nghe tiếng còi giục lần thứ hai của bác như tiếng mắng, Ô. Bích – Các bác mắng thật chứ Sao. Nhưng kìa, nói chuyện với anh Tân ở dưới đi chứ. Sợ à?
Poupée nhìn Tân rồi lại quay lên ngay, cười cúi đầu.
Ô. Hiệp – Anh Tân là cựu sinh viên quân y chán nghề thuốc nên mới sang nghề thầu.



























































































