Thơ Thiệu Tôn


The Road Less Taken


Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And look down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that, the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay


In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I –
took the one less traveled by,
and that has made all the difference.

Robert Frost



Ngõ vắng


Rừng vàng úa hai nẻo đường mở ngỏ,
Một mình ta mà biết hướng trời nao.
Ta đứng nhìn, kẻ lữ hành đâu rõ,
Về phương xa, mắt cũng đã phai màu.
Và ngõ hẹp biến dần theo lối cỏ,
Ta chọn rồi ngõ khác cũng lao đao.
Ðây chắc hẳn là con đường định mệnh;
Vì cỏ mềm hoang dại muốn ta đi,
Và ngang qua vùng bước chân ta đến,
Cũng một bờ cỏ mọc lối phân kỳ.
Bình minh ấy hai con đường như một,
Không vết hằn cỏ lá cũng như xưa;
Thôi dành lại lối kia cho mai mốt,
Có biết đâu là kẻ đón người đưa.
Ta nghĩ rằng ta không hề trở lại,
Tháng ngày qua như tiếng thở dông dài,
rồi tuổi đời trang trải lối tương lai,
Hai ngõ hẹp trong rừng thưa lạc lối.
Ta chỉ biết con đường ta đi tới,
Chỉ là vùng ngõ vắng đó mà thôi.

(2011)

(Nguồn:
[email protected])

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT