Ðồng Cỏ
Kỳ 9
Phụng cũng nhìn thấy chân những người đứng núp mưa ngoài thềm quán nước, một cặp tình nhân đứng sát nhau, những đôi giầy mới, cũ, mấy cái ống quần lụa mỏng thấm nước trở thành trong suốt, hằn rõ màu da hồng bên dưới.
Lòng đường, nước mưa không kịp thoát đầy ứ, xe hơi chạy qua làm thành những con sóng đập vào vỉa hè, bắn tung tóe.
Người bạn nói:
– Cô lo xứ người thiếu mưa à?
Phụng cười, mắt vẫn không rời khỏi những vệt nước nhớp nháp ngoài lề đường, những cặp chân đã rời xa nhau hơn một chút hoặc sát lại nhau hơn một chút.
Phụng thử làm cái công việc kỳ quặc, nhìn những đôi chân, những đôi giầy, cái cách đứng của mỗi người để thử đoán xem mặt họ ra sao. Phụng bật cười vì mọi tưởng tượng của mình không ăn nhập gì với những khuôn mặt nhìn thấy. Người thiếu nữ Phụng nhìn thấy có đôi môi tô son hồng thật đẹp, nàng đang âu yếm ngó người tình của mình, và rồi cũng ngước đôi mắt còn đầy âu yếm đó nhìn trời mưa. Phụng nhìn theo cô ta lên mảnh trời bị cắt xén bởi những cao ốc, những cột đèn, và những hàng dây điện chằng chịt, bầu trời nặng nước, mây không nhìn ra mây, mưa không nhìn ra mưa, tất cả chìm trong một màu loãng nhạt, sa xuống thấp đến độ không ngờ, và, từ trong cái đám khói mù mù, u ám ấy, tấm lưới mưa ào ào chụp xuống.
Phụng bảo:
– Mãi không sao, tới lúc sắp đi, cái gì tôi cũng thấy tiếc.
Sơn nói:
– Tiếc thì hãy trở lại.
Phụng cảm thấy mỏi mắt, quay nhìn quanh trong quán. Quán lắp gương, những tấm gương sáng bóng gắn trên các cột và thành tường, phản chiếu lẫn nhau, cho thấy gần hết những hình ảnh trong quán.
Những tấm gương in bóng bầu trời ẩm ướt, soi qua một lớp màn mỏng che bên trong các tấm kính trong, trông bầu trời càng trở nên mờ đục. Trận mưa hình như đã nhẹ bớt. Cái màn sữa đặc bắt đầu có chỗ đã để lộ hình thù những đám mây, các đám mây trông tựa những nỗi hoang mang của chính bầu trời. Trận mưa chưa chắc gì đã tạnh.
Phụng nói:
– Tôi sẽ trở lại mà.
Anh bạn cười:
– Tôi cũng tin thế.
– Thật à?
– Tôi đã nghe cô đọc nhiều lần. Bỏ quê hương là bỏ luôn tiếng nói, một người có giọng đọc như cô, là việc khó đấy.
Anh đang nói gì vậy, anh bạn?
Trong cuộc chiến tranh đang diễn ra trên đất nước, có ngày nào chúng tôi không phải loan đi những tin tức buồn thảm, và điều này, đã nhiều lúc khiến tôi cảm thấy bất an. Thông báo một tai ương, giọng xướng ngôn viên càng mạch lạc, khúc chiết, càng dễ sợ, có phải vậy không? Cái điều ai oán ấy đã bao lần siết lại trong cổ họng Phụng, nhưng Phụng giữ kín một mình, không nói với ai. Ðọc những bản tin như thế, đôi khi, Phụng bỗng rợn người thấy như mình góp phần gieo rắc tai ương, tiếng nói của mình càng được đưa đi xa bao nhiêu càng dễ sợ bấy nhiêu.
Phụng nói:
– Tôi phải cảm ơn anh, vì nhờ những bài viết của anh, tôi đã được đọc những điều tôi thích.
Sơn nói:
– Có một đêm giao thừa, tôi đã được nghe một xướng ngôn viên Việt ngữ của chúng ta, tôi không nhớ rõ lắm, nhưng hình như trên đài BBC thì phải, chúc Tết các thính giả, và mời mọi người nghe bài “Tình Ca” của Phạm Duy. Bài hát chúng ta nghe thường ngày, nhưng vào lúc ấy, qua làn sóng điện ở một nơi xa thẳm đó, nghe văng vẳng, quả thật, không chỉ còn là những tiếng nói thông thường nữa mà giống như sự chắp nối người nọ người kia với nhau và thật, không chỉ còn là những tiếng nói thông thường nữa mà giống như sự chắp nối người nọ người kia với nhau và với đất nước. Mai này, có lẽ có lúc cô cũng phải mang cái sứ mạng ấy những lúc cô nói đấy.
Phụng cười bảo:
– Nghe anh nói đủ sợ rồi.
Anh bạn bảo:
– Nói trên đài phát thanh là một nghề dễ thương chứ.
Phụng cười tiếp, bảo:
– Chỉ có xướng ngôn viên khó thương thôi.



























































































