Kỳ 40
Quán nhỏ, kê chừng bốn cái bàn thấp. Tất cả dựa lưng vào vách. Sàn nhà gạch, nhưng mặt vách bẩn. Khách ngồi chật. Tâm đi thẳng vào bên trong tự nhiên như người nhà, bê ra một chiếc bàn nhỏ.
“Mày lấy ghế đi!” Tâm chỉ tôi một chồng ghế ở sát chân quầy.
“Sao mày rành chỗ này quá vậy?”
“Thì ngày nào không đóng góp với chủ nhà này mà không rành.”
“Mày với thằng Ðình mà bỏ đi thì quán Cái Chùa coi như Chùa Bà Ðanh rồi còn gì!”
Tâm không trả lời. Tôi nhìn bạn. Trước kia Tâm vốn đã xanh xao gầy nhom gầy nhách. Giờ đây anh còn tệ hơn nữa. Mặt sạm đen. Hai con mắt sâu. Mái tóc xơ xác. Những ngón tay gầy khẳng khiu. Quần áo nhớp nhúa tả tơi. Người chủ quán mang ra hai xị rượu, hai cái ly, một dĩa òng và nước chấm.
“Ông uống với tụi này một ly!” Tâm mời người chủ giọng thành thực.
“Tôi làm mấy trận rồi ông ơi. Cha nào tới đây cũng bắt tôi làm một ly. Sức đâu mà uống. Thôi cám ơn. Bữa nào tôi đóng cửa tiệm nhậu riêng với ông một bữa…”
“Rượu bất khả ép!” Tôi nói.
“Thằng cha này tên Thăng. Nó là bạn thân của tôi. Còn ông này là ông Cường, chủ quán.”
Tôi bắt tay người đàn ông.
“In hình tôi đã gặp ông ở đâu một lần rồi.” Người chủ quán nói.
“Tôi cũng vậy. Anh trông quen lắm. Chắc là mình có gặp nhau ở đâu rồi.”
“Ê, ông chủ, cho mấy xị nữa coi!”
Tiếng một người khách gọi. Người đàn ông cầm tay tôi lắc lắc.
“Xin lỗi! Xin lỗi!”
Và ông ta quay vào nhà trong lấy rượu.
“Tay này uống dữ lắm!” Tâm giới thiệu.
“Bằng mày không?”
“Tao thì nhằm nhò gì. Cỡ Tạ Ký, Lê Tấn Lộc chớ không phải tay vừa đâu.”
“Mày nhắc tao mới nhớ. Thằng Lộc bây giờ ở đâu?”
“Ở đâu? Nó bị đi cải tạo từ hồi nào tới giờ. Bộ mày không biết hả?”
“Sao không biết. Ký và Lộc bị gọi đi trình diện từ đợt đầu mà. Nhưng tao tưởng thầy giáo thì ra sớm chớ!”
“Thì cũng tại hai chữ biệt phái. Mấy tay quân quản cho rằng biệt phái là ghê gớm lắm. Chắc là nhân viên đặc biệt phái tới để theo dõi cô giáo thầy giáo trong trường nên phải giam lâu.”
“Bộ mày với tao không phải là đám biệt phái sao?”
“Thì cũng biệt phái, nhưng tụi mình binh nhì. Học quân sự chín tuần ở Quang Trung thì đâu được sĩ quan. Thằng Lộc và ông Ký đi Thủ Ðức, đều lên đại úy cả. Mà mày chưa nhận được giấy thăng cấp binh nhất à?”
“Hồi nào?”
“Tao nhận giấy đúng đầu năm bẩy lăm.”
“Trường tao không thấy đưa. Mà như vậy là sao?”
“Là sao? Binh nhì hay binh nhất thì ăn nhậu cái mẹ gì. Cho nên mấy chả lờ. Chớ sĩ quan như Lộc với Ký thì nó ghim. Mà sĩ quan gì kiểu Lộc và Ký chớ. Có bao giờ được bóp cò súng đâu. Ít nhất cũng đụng trận vài ba lần chớ, đằng này…”
“Mày có hiểu đạo đức mới là gì không?”
“Sao tự nhiên nói chuyện đạo đức?”
“Tao nhiều lúc ngẫm nghĩ trong khi bạn bè mình thằng nào cũng tù tội, biệt tích, mà mình lại nhởn nhơ như thế này, thiệt là vô đạo đức.”
“Tao cũng nghĩ vậy, nhưng có thiệt là mình đang nhởn nhơ không. Nhiều khi tìm cớ ngụy biện cho lương tâm yên ổn. Cứ cho là tụi nó ở trong một nhà tù nhỏ, còn bọn mình chẳng phải ở trong một nhà tù lớn sao? Cũng chỉ là tù, mà tù trong hay tù ngoài. Thế thôi!”
“Ờ, thì nói để mà nói vậy thôi. Bây giờ mày làm gì?”
“Tao lái xe ủi đất dưới Bạc Liêu. Còn mày?”
“Tao làm ở xưởng phim.”
“Mày biết mẹ gì phim ảnh mà làm.”



























































































