Bụi và Rác (Kỳ 47)


Kỳ 47


Bất thình lình hắn đẩy chúi tôi về phía trước. Tôi tưởng mình bị ngã sấp xuống. Cái chân đau của tôi bị nhói thấu xương.


Chỉ mấy bước ngắn hắn xô tôi qua một bên tra chìa khóa vào cánh cửa gỗ mở toang ra.


Một mùi hôi nồng nặc xông lên. Tôi đang chần chờ. Hắn đập mạnh vào ót tôi bằng một vật cứng. Tôi ngã xuống.


Tôi không nhớ mình nằm dưới mặt đất ẩm hôi hám này trong bao lâu, nhưng khi tôi tỉnh dậy, bắt đầu quen bóng tối, tôi thấy lờ mờ còn có một người tù khác đang ngồi tựa lưng vào tường. Phòng chật, tôi nghĩ vậy, bởi vì chân tôi đụng vách và tay tôi chạm vào chân một người. Không, nói đúng hơn tôi chạm vào sợi xích sắt buột vòng cổ chân người tù kia. Có lẽ ông ta còn thức, bởi vì thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng khua động của sợi xích. Bọn cán bộ đang điểm danh tù bên ngoài. Xà lim tối om.


“Có thuốc lá không?” Bất ngờ ông ta hỏi.


“Không.” Tôi trả lời thật nhanh.


Tôi không phải là người nghiện thuốc lá. Có thì hút phì phà mấy sợi khói chơi, còn không có thì thôi. Vả lại ở Rạch Sỏi, hai tên công an biên phòng đã thu hết mọi thứ trên người tôi, giấy tờ tùy thân của tôi, kể cả gói thuốc, và cái hộp quẹt zippo.


“Mới hả?”


“Mới.”


“Tội gì?”


“Tình nghi vượt biên.”


“Tình nghi?”


“Phải. Tình nghi.”


“Vậy, chắc sẽ ở lâu.”


“Tại sao?”


“Tình nghi thì phải ở lâu, tại vì có biết tội gì mà buộc mà xử.”


“Vậy có tội thì về sớm sao?”


“Tùy tội chớ. Lâu hay mau là tùy tội nặng hay là nhẹ.”


“Còn ông, ông tội gì?” Tôi hỏi.


“Không phải chuyện vượt biên đâu.”


Ông ta nói chưa hết câu, tôi chống tay ngồi dậy, dựa lưng vào vách chờ đợi ông nói tiếp. Tôi có cảm tưởng như ông sắp nói thêm một điều gì nữa. Nhưng ông ta vẫn im lặng. Tôi duỗi chân. Căn phòng này không thể giam quá một người, không khí khó thở. Mùi hôi mỗi lúc một nồng nặc.


Tại sao tôi đến chốn này? Ban đêm thì tối, ban ngày thì đen.


Tôi tuyệt vọng.


Tôi như một người đi trong đường hầm. Hầm thì hun hút tối tăm đi hoài không dứt. Còn tôi thì giống như người bị chặt hết hai tay và hai chân, chỉ còn có cái đầu và thân hình bị lăn lông lốc trong đường hầm trơn trợt.


“Nè, người anh em…” Người tù bỗng gọi tôi.


Tôi không lên tiếng. Tôi chờ đợi.


“Bao nhiêu tuổi?”


“Bốn mươi.” Tôi trả lời.


“Tứ thập nhi bất hoặc! Ông nhỏ hơn tôi một con giáp.”


Tôi vẫn có cảm tưởng như ông chưa nói điều ông định nói. Một đỗi lâu, người tù tiếp:


“Ông có biết trong tù người ta dùng một người tù khác để điều tra khai thác một người hiện bị giam gọi là gì không?”


“Không!” Tôi trả lời, vì thật sự tôi không hiểu gì cả.


“Nó gọi là đặc tình.”


“Ðặc tình?”


“Phải. Nó gọi là đặc tình… Ông có phải là đặc tình không?”


Câu hỏi của ông làm tôi sửng sốt.


Vậy là sao? Trong tù còn có đặc công nằm vùng sao? Chốn nào là chốn nương thân? Tôi chồm về phía trước, nhướng to mắt nhìn chằm chằm người đối diện. Tôi không cách nào thấy rõ mặt ông ta. Tôi muốn biết sắc diện ông ra sao khi hỏi tôi và tôi cũng muốn biết phản ứng của ông khi tôi trả lời. Chịu thôi.


“Ông nghĩ tôi là đặc tình sao?”


“Tôi không nghĩ ngợi gì hết. Tôi nói trước để đề cao cảnh giác.”


“Ông khỏi cần đề cao cảnh giác. Tôi tên Trần Lâm Thăng, bị bắt ở Rạch Sỏi…”


Tôi nói một hơi. Thật tình trong thâm tâm tôi, tôi muốn mở lòng mình ra cho người cùng tù biết tôi không phải là chó săn. Tôi căm thù bọn chó săn.


“Thôi, thôi… không phải khai. Tôi đâu phải công an chấp pháp. Ðủ rồi! Tôi không phải là người dễ tin đâu.”


Người tù nói giọng nhỏ, chậm, đã bớt hoài nghi.


“Nè, người anh em. Cần phải bình tĩnh. Ở đâu cũng vậy. Cần bình tĩnh, luôn luôn bình tĩnh. Không sợ hãi. Không căm thù…”


Tôi không hiểu ông ta muốn nói gì. Tôi chợt thấy toàn thân ê ẩm mệt mỏi. Tôi nhắm mắt lại, nghe rõ hơi thở của mình bắt đầu đều đặn.


“Rượu đã rót ra rồi phải uống, uống cho đến cặn.”


Tôi tưởng chừng nghe tiếng một người nào đó nói bên tai tôi một câu gần như vô nghĩa, chẳng ăn nhập gì với câu chuyện của tôi cả.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT