LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.
Thưa cô Nguyệt Nga và quý độc giả,
Tự nhiên lúc nầy không biết ma đưa lối quỷ dẫn đường gì không biết, đầu óc tôi toàn nghĩ đến chuyện ly dị. Tôi đang sống hạnh phúc bên chồng bỗng nhiên lại có ý nghĩ ly dị. Tôi cứ nghĩ đến chuyện cũ lúc còn ở Việt Nam rồi đầu óc rối rắm buồn bực, dù bây giờ mọi thứ đến với tôi tốt hơn xưa nhiều lắm.
Thưa cô Nguyệt Nga, tôi xin kể hầu cô nghe chuyện đời tôi, để tôi có thể vơi chút nào buồn bực hay không. Số là vầy, tôi lấy chồng năm tôi 36 tuổi, ông chồng tôi lúc ấy 46 tuổi, gia đình tôi trước 75 cũng khá giả, sau 75 thì bị mất hết nên trở thành nghèo khổ, tôi có thời gian hưởng sự giàu có của ba má, nhưng sau đó thì rơi vào cảnh nghèo, do vậy chồng tôi coi thường cha mẹ tôi, dù chúng tôi ở chung với bố mẹ tôi không phải trả tiền nhà, nhưng chồng tôi vẫn không khuất phục cha mẹ vợ.
Do vậy, ông không đề cập gì đến chuyện làm giá thú, trước đó ba tôi quá thương tôi, nên chỉ làm cái tiệc nhỏ để ra mắt bà con lối xóm, mà không có đàn trai, vì tôi đã có thai 3 tháng, rồi từ đó ba má tôi chấp nhận cho ở chung nhà. Đến khi sinh dứa con đầu, dù còn yếu chưa đầy tháng tôi cũng lên phường làm giấy khai sinh, tôi cho tiền người làm hộ tịch nên dù không có hôn thú , không có thẻ căn cước của chồng, tôi vẫn khai được tên họ cha cho con tôi. Tới đứa thứ nhì tôi vẫn làm như vậy, do vậy trước pháp luật con tôi có cha, mẹ đàng hoàng trên giấy tờ, ông chồng tôi dù sống với tôi, nhưng làm như vẫn muốn tìm nơi nào khác danh giá hơn, giàu có hơn, nên không đề cập gì về tờ hôn thú, tôi đoán vậy nên âm thầm tự làm khai sinh cho con, và không cho ông biết gì cả.
Ở chung nhà thì lắm chuyện phức tạp xảy ra, nên càng phân chia hố sâu tình cảm đôi bên. Cho đến một lúc thì phải dọn ra riêng, phải mướn nhà, rồi chịu nghèo chịu khổ, chịu đói rách, có những vấn đề phức tạp xảy ra. Từ ngày lấy nhau tôi không bao giờ về diện kiến bên chồng, phần vì tự ái, phần vì xấu hổ là vì không được cưới hỏi, nên dù nghèo dù đói rách tôi cũng không bao giờ đến để cầu cạnh xin xỏ.
Thời gian sau đó, nhờ sự chỉ dẫn của bạn bè, tôi và chồng không ngại gian khổ mà nai lưng ra buôn bán, mua được nhà, mua được xe, tôi mới cho ông biết là khi sinh con, tôi đã đi làm khai sinh. Tôi ngạc nhiên khi ông hỏi tội tôi là sao khai tên cha là ổng mà không cho ông biết. Tôi giận quá, không trả lời, vì cảm thấy không ai giống như ông, ổng còn dọa tôi ổng lên phường thưa người dám làm dám ký giấy khai sinh dù không có hôn thú và giấy căn cước của ổng. Tôi giận quá thách ông lên thưa đi, thì ông không dám thưa, mà chỉ dọa tôi thôi.
Rồi chương trình HO mở ra, tôi và ổng cũng xảy ra đôi co dữ lắm, ông mới chịu làm giấy tờ. Trước khi đi ông làm giấy bán nhà cho đứa em gái còn ở lại, nhưng chỉ lấy một ít vàng tượng trưng thôi, tôi bực lắm mà không dám nói, vì dù sao cũng được thoát khỏi Việt Nam. Nhưng tôi cũng tức là ông không nghĩ gì tới ba má tôi cả, mà ông cứ đay nghiến mãi những chuyện xảy ra hục hặc lúc ở chung với ba má tôi. Tôi thì tức là tại sao, bên chồng chả cưới hỏi tôi mà bây giờ lại nhảy vào lấy căn nhà ngon ơ như vậy, căn nhà nầy là mồ hôi nước mắt, là sự làm lụng cực khổ, hà tiện, mà phần lớn là công lao của tôi. Chính con nhỏ em chồng nầy là đầu dây mối nhợ nói tới nói lui để bố mẹ chồng đã không đứng ra làm đám cưới cho chúng tôi, mà bây giờ lại được hưởng căn nhà nầy.
Bây giờ thì cô em chồng nầy lại theo gia đình chồng qua Mỹ. “Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí” thì nó lại ở gần gia đình tôi nữa, lại nhiều chuyện xảy ra. Tôi bực quá, ông chồng tôi đã gần 80 tuổi rồi, tôi muốn ly dị và muốn bỏ tiểu bang nầy đi biền biệt để ổng và nó dễ bề… take care nhau.
Cô nghĩ sao cô Nguyệt Nga? Tôi buồn bực quá, hồi xưa bị nó bên chồng không bước tới, bây giờ cũng gặp nó, chắc là phải ly dị thôi.
Xin cô và quý độc giả cho tôi vài ý kiến. Tôi như người mù mò trong đêm tối. Xin cám ơn cô và quý độc giả.
Cô Ba
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần
Thư gửi về: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































