Bụi và Rác (Kỳ 98)

Kỳ 98


Nguyễn Xuân Hoàng


Tôi giật mình nhớ tới bữa Phước đến thăm tôi, hỏi mượn tiền vượt biên.


“Mà anh đến lúc đó ban ngày hay ban đêm?”


“Chạng vạng tối. Tôi nhớ tay chủ quán cà phê đã đốt đèn hột vịt. Ngay đầu hẻm tôi còn thấy có một ông thợ sửa xe đạp.”


“Ông bạn anh có nói đến xóm Mã Lạng tìm ai không?”


“Không. Thằng Phước nói với tôi nó đi mượn tiền. Ðó là chuyến nó định đi với tôi. May mà nó không mượn được tiền. Nếu không nó ngồi tù chung với tôi rồi! Thằng đó coi vậy mà hên.”


“Tại sao người ta không cho ông bạn anh mượn tiền.”


“Nó nói ông ta không có tiền. Vợ con ông ta đã đi vượt biên. Và ông ta mới vừa ở tù về.”


Tôi lại ngồi xuống lấy một điếu thuốc ba số châm lửa.


“Này anh Nam. Người mà Phước tới thăm hôm đó chính là tôi!”


“Thật sao? Là anh?”


“Tôi có nhiều kỷ niệm với Phước, anh có biết không?”


“Làm sao anh có kỷ niệm với Phước được? Nó đâu phải ở lứa tuổi với anh!”


“Kỷ niệm giữa hai con người đâu cần đòi hỏi họ phải có cùng lứa tuổi. Phải hông?”


“Nhưng mà chuyện khó tin quá. Bạn của Phước thì tôi phải biết chớ. Nó với tôi là bóng với hình mà!”


“Anh tin vậy sao?”


“Sao không chớ?”


“Tại vì anh nói anh và Phước xa nhau khá lâu mà. Phải không?”


“Ừ, trước bẩy lăm tôi đi Mỹ nó đi lính. Cái thằng đó ba trợn ba trạo đâu chịu học hành gì. Mới đậu trung học đã xung phong đi lính. Ðánh lộn thì lanh lắm mà hễ nói chuyện sách vở học hành thì ngủ gà ngủ gật. Nó nói nó ghét cái bọn trí thức lắm. Gặp nó, nói chuyện gì cũng được chớ đừng nói chuyện bằng cấp. Nói chuyện bằng cấp là nó chửi thẳng tay. Khi nào cãi thua tôi nó nói ‘đồ trí thức chồn lùi.’ Nó hỏi tôi ai ra mặt trận đánh nhau với cộng sản để những thằng như tôi yên ổn đi học?…”


Hồng đã trở lại chỗ bàn chúng tôi, tự động kéo ghế ngồi.


“Làm gì to tiếng vậy anh Nam?”


“Ðâu. Có to tiếng gì đâu. Nè Hồng, anh Thăng đây cũng là người quen của Phước. Tin không?”


“Anh nói thì em tin. Mà hai anh quen nhau làm sao?”


Hồng mím môi, mắt mở lớn dò hỏi, hai tay vòng trước ngực, hai cùi chỏ tì lên hai đầu gối!


Tôi uống một ngụm cà phê, châm thêm một điếu thuốc. Và tôi bắt đầu kể những lần gặp Phước. Một lần ở phòng giám thị kỳ thi, một lần Phước chở tôi ra Bến Tàu trong đêm giới nghiêm và một lần cách đây không lâu tại nhà tôi.


“Ðúng là thằng Phước rồi! Cái thằng đó giang hồ lắm, anh chị lắm!” Nam đập tay lên bàn.


“Tôi đi cô Hồng nhé!”


Người thanh niên ăn mặc kiểu bộ đội đứng dậy, quàng cặp da lên vai.


“Mở nhạc vàng phiên phiến thôi nhé. Coi chừng đừng để quên cuộn băng có bài Người Ở Lại Charlie nữa đấy! Dáng Ðứng Bến Tre đi. Này, mà bao nhiêu thế cô Hồng?”


“Xin anh cứ tự nhiên.” Hồng tiếp “Mai lại nghe Mùa Thu Chết nhá!”


Người thanh niên xốc lại sợi dây da quàng vai bước ra cửa, nói vói lại:


“Cô Hồng đọc xong cuốn Ða-ghết-tăng Của Tôi chưa?”


“Còn mấy trang nữa. Mai tôi trả được không?”


“Mai tôi sẽ cho cô mượn Con Tàu Trắng của Ai-ma-tốp. Tuyệt vời!”


Hồng đứng dậy tiễn khách ra cửa.


“Cám ơn!”


Chờ khách đi một đỗi xa, Hồng kéo cánh cửa sắt lại, quay về bàn.


“Thôi nghỉ một bữa không buôn bán gì Hồng nghe.” Nam nói giọng nghịch ngợm.


“Anh định bao giàn cả ngày hả?”


“Bao thì bao sợ gì. Hồng ơi mua cái gì cho anh Thăng với anh bỏ bụng đi!”


Và quay sang tôi, Nam nói:


“Anh nán lại chút, tôi muốn mời anh. Anh là bạn của Phước vậy thì anh cũng là bạn của tôi. Sài Gòn này nhỏ xíu mà phải không anh?”


Tôi sờ tay lên ngực áo. Bao nilông đựng giấy tờ tiền bạc vẫn còn nguyên. Tôi nói:


“Hôm nay tôi cũng vừa nhận được tiền của một người bạn cũ.”


“Trời ơi! Sao kỳ vậy! Vậy thì mình ăn mừng đi chớ! Mà anh có giấy bảo lãnh không?”


“Có. Có cả giấy bảo lãnh. Nhưng một người bạn bảo lãnh thì ăn nhập gì phải không?”


“Công an quận nó không chịu đâu. Phải cha mẹ bảo lãnh con cái hoặc con cái bảo lãnh cha mẹ anh chị em kìa!”

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT