Xe Lên Xe Xuống (Kỳ 82)

Kỳ 82


Nguyễn Bình Phương


Cứu cho ông ấy đi. Bọn họ trố mắt nhìn mồm cậu liên lạc. Một tay cúi xuống vạch mắt tiểu đoàn trưởng rồi bĩu môi đứng lên. Cậu liên lạc hoảng quá lại hét: Cấp cao, cấp rất cao đấy, có giá trị đấy, mang ông ấy đi. Cái tay cúi xuống vạch mắt tiểu đoàn trưởng giờ lại cúi xuống lần nữa, dửng dưng tì nòng AK vào thùy trán ông và siết cò.


“Thằng liên lạc bảo tiểu đoàn trưởng của nó ở huyện Quế Võ, ông ấy năm mươi ba tuổi, con gái út vừa ăn hỏi mấy ngày trước. Cừ rừm.”


– Thủ trưởng em đánh Mỹ không chết, đánh Pôn-pốt không chết. Thế mà… mẹ chúng nó.


Cậu liên lạc ấm ức chửi.


– Tớ mong nó bắn đại trưởng của tớ như thế mà nó đếch bắn.


Anh buột miệng nói ra câu ấy, may chỉ vài người nghe thấy. Lỗ thông hơi rạng lên, ánh sáng nhấm nhẳng đi vào. Tất cả đã dậy, nhìn nhau với thái độ rất lạ. Cậu liên lạc trẻ măng, trông giống con gái, da trắng, mắt to đen, mũi thẳng, hàng ria mép lún phún viền lên cái miệng gọn xinh. Giọng Thanh Hóa là tay lùn, mập mạp, mặt đầy dặn, đôi mắt ngả vàng, có những xoáy tròn. Mắt ấy thì khôn lõi đời. Giọng Nghệ An là tay vóc xương xương, cằm bạnh, lông mày rậm, mồm hơi dẩu, tai và cổ đỏ nhừ. Hạng ấy có đút xuống âm phủ vẫn cứ gàn gàn dở dở. Anh đếm, có khoảng hơn hai chục người tất cả. Trong số đó anh không quen ai. Cửa mở, cả bọn rụt rè không dám bước ra, cứ đùn đẩy nhau. Anh nhớn đầu nhìn ra cửa chỉ thấy khoảng sân rộng sáng lóa. Ðám lính gác thấy không ai bước ra thì ngạc nhiên, cùng ló mặt vào. Một tay quát rất to, rồi lên đạn roàn roạt. Lúc ấy mọi người mới miễn cưỡng lục tục bước ra. Một bãi đất rộng, xung quanh rào dây thép gai, mấy dãy nhà cấp bốn lợp prôximăng dải theo hình chữ u. Cái nhà nhốt tù binh nằm ở nét cong cong của chữ u. Ðám lính súng ống xênh xang, đi lại gườm gườm, mắt tay nào cũng kéo vếch lên.


“Chúng nó dồn mọi người theo ba hàng dọc. Tao thấy đói, bụng cứ vặn vẹo, ùng ục toàn hơi và bong bóng.”


Anh hỏi tay nói tiếng Nghệ An:


– Chúng nó định giở trò gì không biết.


Tay này đáp vẻ sành sỏi:


– Huấn dụ mấy câu rồi cho ăn.


Tay giọng Thanh Hóa xì một tiếng:


– Có mà ăn đạn.


Một lúc sau từ cổng trại xuất hiện chiếc xe com măng ca mới coong đi vào. Ðám lính đứng nghiêm chờ, mắt vẫn canh chừng tù binh. Xe dừng, một người mặc áo đại cán, cũng mới coong như chiếc xe, cổ cài kín, bước xuống. Tay trại trưởng chạy tới đứng nghiêm báo cáo cả tràng dài. Cậu liên lạc giờ đã bình tĩnh, ghé tai anh:


– Lão này cỡ tuổi thủ trưởng của em.


Người mặc áo đại cán điềm tĩnh tiến lại phía bọn anh, đưa mắt nhìn cả lượt sau đó mới nói. Ông ta nói chậm rãi, mặt lạnh tanh, răng rin rít. Nói xong ông ta dừng lại nhìn một lượt nữa rồi lên xe đi thẳng. Phiên dịch nhắc lại, đại khái là nói bọn anh là tù binh và sẽ được đối xử theo chính sách khoan hồng nhân đạo của nước họ. Ai không tuân theo nội quy thì sẽ bị trừng phạt. Phiên dịch vừa dứt lời, mọi người đều ồ lên. Họ cho bọn anh ăn sáng giống như cho lợn ăn sau đó lại dồn tất cả vào trong nhà khóa cửa lại. Buổi trưa mắt đang chờn vờn thì cửa sầm sập mở và bọn họ lôi ba người ra ngoài. Mọi người lại ồn ào lấp lõm đoán có thể đi hỏi cung, lại đoán có thể bị lôi đi thủ tiêu. Nghe nói hai phần ba tù binh trong cuộc trước bị thủ tiêu. Bàn tán, phỏng đoán cứ loạn xị cả lên, không tài nào chợp mắt được. Nửa tiếng sau cửa sầm sập mở, ba người trở lại.


Họ bảo bị hỏi cung, cụ thể là hỏi phiên hiệu đơn vị, chức vụ, quê quán sau đó thì kiểm tra sức khỏe. Lại ba người khác bị gọi, lần này có tay Nghệ An. Khi trở về chỉ có hai người, tay tiếng Nghệ An biến mất. Cả đám dồn vào hỏi thì hai người kia lắc đầu bảo cũng chẳng biết vì mỗi người một phòng, hỏi han ghi chép rồi cho về. Chỉ thế thôi. Anh hỏi:


– Ai biết người nói tiếng Nghệ An ấy ở đơn vị nào, cấp gì không?


Không ai biết. Ðợt thứ ba lại ba người và khi trở về đều đủ cả ba. Ðợt thứ tư có tay giọng Thanh Hóa. Cửa lại mở nhưng chỉ có mấy tay lính lấy đi thêm ba người nữa. Vậy là tốp thứ tư không ai trở về. Không khí bắt đầu căng thẳng. Cậu liên lạc sụt sịt khóc.


“Tao xui nó:


– Em cứ coi như em chết rồi, thế đỡ sợ hơn.


Thằng liên lạc lắc đầu, thì thào:


– Em thử cố rồi nhưng vẫn cứ thấy mình sống sờ sờ ra.


Thực ra tao cũng hoang mang, không hiểu bọn Tàu làm quái gì với những người kia. Cừ rừm cừ rừm cừ rừm cừ rừm…”

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT