Kỳ 92
Nguyễn Bình Phương
Giọng Trang vút cao, kiêu kỳ. Vân Ly gật đầu rồi chun mũi như chuẩn bị hắt hơi. Và hắt hơi thật. Thằng Quých bảo:
– Lại có anh nào mong rồi.
– Thế đã sướng.
Vân Ly đáp. Trang nhìn xoáy vào Vân Ly:
– Sẽ rất nhiều người mong chị cho mà xem.
Mình nghe giọng Trang có mùi khét. Vân Ly hơi nhướn mày nhìn Trang rồi nhìn mọi người. Trang dịu giọng:
– Chị nữ tính thế cơ mà.
Thằng Hiệp châm thuốc đưa cho Vân Ly, thái độ rất nhũn nhặn. Mình ngạc nhiên:
– Em hút thuốc từ bao giờ thế?
Vân Ly chúm môi thổi phù khói ra, ngả người trên ghế, mặt hướng lên, mơ màng, lơi lả:
– Tự dưng thích hút một điếu. Ðời cũng chẳng biết dài ngắn thế nào.
Câu chuyện chuyển sang chủ đề khác. Sau đó cả bọn lên xe phóng ra đường cao tốc Thăng Long. Vân Ly ngồi giữa mình với thằng Hiệp. Trang ngồi ghế trước. Mình nhớ khi xe sang bên kia cầu thì đồng hồ chỉ đúng bảy giờ. Thấy xe không đi thẳng mà lại rẽ về hướng Bắc Giang, Ly hơi ngạc nhiên, hỏi:
– Tưởng đón ai trên Nội Bài cơ mà? Ði đâu đây?
Thằng Quých cười cười, chợt nhả:
– Ði đón thần chết.
Vân Ly nguýt một tiếng nũng nịu, tiếp tục ngó qua vai mình ra ngoài. Hai bên đường, những cánh đồng loạng choạng bước vào bóng tối. Một thứ bóng tối vẩn đục. Mình nhận ra xe đã cắt ngang qua đường quốc lộ, nơi mỗi khi về nhà mình lại nhìn thấy cái trạm thu phí nhếch nhác với thanh chắn bằng tre. Bản thân mình cũng không rõ thằng Quých định đi đâu. Không khí trong xe đắng ngắt. Tuồng như Vân Ly lờ mờ ngửi thấy mùi khét mà lẽ ra phải ngửi thấy từ lúc ở quán cà phê.
– Ði đâu đây?
Câu hỏi của Vân Ly hơi chờn chợn.
– Thì cứ đi, hỏi làm gì.
Thằng Hiệp nói. Vân Ly chồm lên, bấu lấy ghế trước, chạm cả vào tóc của Trang:
– Cho xuống đây, không đi nữa.
Xe lướt nhanh hơn. Ánh sáng bên ngoài liên tiếp nhoáng vào trong xe làm mọi thứ quay cuồng.
– Bật đèn lên cho nó sáng.
Mình nhắc thằng Quých.
– Không.
Trang nói, mạnh mẽ, cả quyết, thậm chí hơi gằn. Một chiếc xe tải hạng nặng đi ngược lại, quét ánh sáng trắng lốp làm Trang với thằng Quých gần như trong suốt.
– Dừng đi.
Giọng Vân Ly thảng thốt, tay bấu lấy áo mình. Xe giảm tốc độ.
– Trói nó lại.
Nói xong, Trang quay phắt, quờ tay chộp lấy tóc Vân Ly vít chặt xuống. Thằng Hiệp kéo Vân Ly ngã hẳn về phía nó, lôi sợi dây dưới sàn xe quấn thật nhanh mấy vòng. Ðộng tác của thằng Hiệp thành thạo như thợ hoạn trói lợn. Vân Ly vùng vẫy nhưng bị ghì chặt phần trên, hai chân chỉ biết thúc loạn xạ vào mình. Mình không thấy đau, chỉ tê dại.
– Anh giữ lấy chân nó.
Trang nhắc mình nhưng mình đờ ra, và hình như lúc ấy mình lắc đầu từ chối. Chỉ hình như thôi. Ðến bây giờ mình cũng chẳng hiểu sao Vân Ly bị trói nhanh gọn đến thế. Miệng Vân Ly bị nhét đầy hự bằng chiếc khăn, chắc chắn là dùng để lau kính xe. Ðầu Vân Ly chúc xuống sàn, hai chân còn gác lên ghế, gót của đôi xăng đan nhọn hoắt thúc liên tục vào hông mình. Mình gỡ đôi xăng đan khỏi chân Vân Ly, nhận thấy đôi bàn chân mát lạnh. Xe vẫn cứ tăm tăm phóng. Ðường đã vắng. Những cánh đồng không rõ nét nữa và biến thành các khoảng trống mờ ảo chông chênh. Có một vùng sáng phía trước rồi cây xăng hiện ra. Xe dừng lại nhưng đèn bên trong vẫn không bật. Thằng Quých xuống mở cốp lấy ra một vật hình vuông nhẹ tênh, khi nó đi vào chỗ sáng mình nhận ra đó là chiếc can nhựa. Ðể đổ đầy can xăng không lâu, chỉ như chớp mắt. Thằng Quých thong thả đếm tiền trả, thong thả xách can xăng cất vào cốp sau xe, thong thả mở cửa và đề máy. Vân Ly lại giãy, cả chiếc xe rung lên, dập dềnh, bộ giảm xóc rít ken két. Chiếc xe thong thả lăn bánh. Người bán xăng, mặt bịt kín, chỉ hé đôi mắt, thong thả quay lại ngồi xuống chiếc ghế nhựa.
Rất lâu mới có một chiếc xe hớt hải lao ngược lại như chạy trốn khỏi vùng hiểm nguy.
– Chỗ này.
Trang lên tiếng. Xe đang phóng với tốc độ cao liền dừng ngay lại một cách ngọt ngào. Ðó chính là điểm để phân biệt tay lái lụa với một kẻ nghiệp dư. Bước ra khỏi xe mình mới thấy nhiều sương mù. Cánh đồng trải dài vào bóng đêm và ở cái viền thẫm xa xa le lói dăm ba ánh sáng báo hiệu đó là nơi có nhà. Trang cùng thằng Hiệp lôi Vân Ly khỏi xe như lôi cái xác. Khi Vân Ly lăn xuống, thằng Quých còn đạp một cú mạnh khiến Vân Ly co rúm lại. Quých bật lửa châm thuốc hút nhưng Trang nhón điếu thuốc trên tay nó, bảo:
– Cho lui vào trong.

















































































